Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 14: Cô giáo Ôn thiếu tiền đến vậy sao?
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Trường Khanh ra tay tàn nhẫn, độc ác.
Chỉ trong vòng hai ngày, toàn bộ tài sản của nhà họ Ôn bị phong tỏa, bao gồm hai bất động sản và số cổ phiếu đứng tên cha của Ôn Noãn.
Cố Trường Khanh tin chắc Ôn Noãn sẽ không chịu đựng được lâu nữa!
Khi tòa án đến niêm phong tài sản, dì Nguyễn tức đến mức phải nhập viện truyền dịch. Chờ bà ấy tỉnh lại, vì quá ấm ức nên đã tìm đến công ty Cố Trường Khanh để gây sự.
Nhưng Cố Trường Khanh đã không còn như trước, dì Nguyễn náo loạn cả buổi nhưng không gặp được anh ta, suýt chút nữa đã bị đưa vào Cục cảnh sát.
Ôn Noãn vừa dỗ dành vừa khéo léo thuyết phục dì Nguyễn, đưa bà ấy trở lại bệnh viện.
Dì Nguyễn nằm trên giường bệnh, lo lắng nói: “Chúng ta có thành người vô gia cư cũng không sao, nhưng cha con vẫn cần một khoản tiền lớn. Mặc dù luật sư Khương là người quen, nhưng phí thuê luật sư vẫn phải trả.”
Ôn Noãn nhẹ giọng trấn an: “Con sẽ tìm cách kiếm tiền ạ.”
Dì Nguyễn cảm thấy vô cùng có lỗi với cô, đến chiều liền lấy sổ tiết kiệm ra đưa cho Ôn Noãn. Trong đó là một triệu tệ tiền riêng của bà ấy.
Ôn Noãn biết đây là khoản tiền dưỡng già của dì Nguyễn.
Cô nắm chặt sổ tiết kiệm, hơi nghẹn ngào: “Con sẽ dùng trước, sau này…”
Dì Nguyễn ngắt lời cô: “Dì vẫn còn một căn chung cư nhỏ ở vùng ngoại ô xa xôi, tuy đã cũ nhưng vẫn có thể ở được. Ôn Noãn... Con phải cố gắng hết sức để cha con được thưa kiện.”
Ôn Noãn gật đầu đồng ý.
Sau khi dì Nguyễn được xuất viện, Ôn Noãn đưa bà ấy đến một căn nhà thuê tạm.
Căn nhà nằm trong một tiểu khu cũ, rộng 60 mét vuông, có hai phòng nhỏ. Cách trang trí cũng rất đơn giản, rõ ràng không thể nào so sánh được với ngôi nhà cao cấp trước đây.
Dì Nguyễn đi một vòng quanh nhà.
Ôn Noãn cảm thấy rất áy náy, cô liền nhờ Bạch Vi tìm giúp mình hai công việc bán thời gian.
Bạch Vi không đồng ý: “Thời gian cậu làm việc đã không ít rồi mà còn muốn làm thêm hai công việc nữa, cậu còn muốn sống nữa không vậy?”
Ôn Noãn rất kiên trì: “Tớ không sao đâu.”
Bạch Vi đoán cô đang cần rất nhiều tiền, vì vậy đành phải tìm công việc cho cô. Mặt khác, cô ấy còn đưa toàn bộ số tiền mình tiết kiệm được cho Ôn Noãn mượn.
Ôn Noãn ghi nhớ sâu sắc ân tình này.
Mỗi ngày sau giờ làm việc, cô đều đến nhà hàng để làm thêm. Mặc dù khá mệt nhưng mỗi tiếng cô có thể nhận được năm trăm tệ.
Cô vốn đã xinh đẹp, lại chơi piano rất hay, nên người quản lý rất sẵn lòng thuê cô.
Hoắc Minh và Ôn Noãn lại gặp nhau trong nhà hàng này.
Hoắc Minh không đi ăn một mình, anh ta đến cùng một người phụ nữ rất hấp dẫn, trông như đối tác làm ăn nhưng lại có chút mập mờ.
Ôn Noãn không mấy ngạc nhiên, một người đàn ông xuất sắc như Hoắc Minh đương nhiên sẽ không thiếu phụ nữ vây quanh.
Cô tự hiểu rằng mình và Hoắc Minh là người của hai thế giới, dù có gặp nhau cũng không nên làm phiền. Chỉ là khi vào nhà vệ sinh, cô lại vô tình đụng phải anh ta, cô nhẹ nhàng gật đầu chào: “Luật sư Hoắc.”
Hoắc Minh đang hút thuốc trong khu vực cho phép, khi anh ta nhìn thấy Ôn Noãn liền cau mày.
Người phụ nữ này đã gầy đi trông thấy.
Cằm nhọn hoắt, mặc dù xinh đẹp nhưng luôn khiến người ta cảm thấy chỉ cần bóp nhẹ một cái là sẽ gãy.
Hoắc Minh biết trung tâm huấn luyện của Ôn Noãn rất cao cấp, không cho phép giáo viên làm thêm bên ngoài.
Anh ta từ từ nhả ra một vòng khói thuốc.
Làn khói mờ mịt tan đi, anh ta phủi tay rồi hỏi: “Cô giáo Ôn, cô thiếu tiền sao?”
Ôn Noãn sững sờ.
Cô không ngờ Hoắc Minh lại nguyện ý hạ mình nói chuyện với cô. Một lúc lâu sau, cô khẽ “ừ” một tiếng: “Rất thiếu.”
Việc cô có thể chịu khổ làm công việc bán thời gian khiến Hoắc Minh rất ngạc nhiên.
Tuy nhiên, luật sư Hoắc là người tôn trọng phụ nữ. Anh ta hất nhẹ cằm, Ôn Noãn hiểu ý anh ta cho phép mình đi, vội vàng bước vào phòng vệ sinh.
Khi cô đi ra, Hoắc Minh đã không còn ở đó nữa, người phụ nữ xinh đẹp đi cùng anh ta cũng đã rời đi.
Ôn Noãn nghĩ có lẽ luật sư Hoắc sẽ có một đêm phóng túng.