Chương 13: Em đê tiện đến thế sao?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 13: Em đê tiện đến thế sao?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn bị Khương Duệ kéo đến bệnh viện.
Khương Duệ vốn thích làm to chuyện, chỉ bị thương một chút mà đã ở lại bệnh viện đến hai tiếng đồng hồ.
Cậu ta đưa Ôn Noãn về nhà, lúc này đã là 9 giờ tối.
Tâm trạng Ôn Noãn không tốt, nhưng cô vẫn xin lỗi Khương Duệ: “Hôm nay tôi đã liên lụy cậu, xin lỗi Khương Duệ.”
Tâm trạng của Khương Duệ còn phức tạp hơn cô.
Vốn dĩ cậu ta cho rằng Ôn Noãn và Cố Trường Khanh chia tay, bản thân mình sẽ có cơ hội, nào ngờ lại xuất hiện Hoắc Minh xen vào giữa.
Mặc dù Hoắc Minh chững chạc đàng hoàng, nhưng lúc anh ta đến, chỉ mới một lát mà đã đưa mắt đánh giá Ôn Noãn từ trên xuống dưới, Khương Duệ không phải người mù, tất nhiên cậu ta nhìn thấy rõ.
Cậu ta không dám tranh giành với Hoắc Minh.
Nhà họ Hoắc có địa vị rất cao ở thành phố B, Hoắc Minh là một nhân vật tàn nhẫn. Mặc dù Khương Duệ rất nghiêm túc với Ôn Noãn, nhưng cậu ta không muốn hy sinh cả nhà để thành toàn cho tình yêu của mình.
Khương Duệ nghiêng đầu nhìn Ôn Noãn.
Cậu ta nói với giọng điệu đùa cợt: “Ôn Noãn, nếu vài năm nữa mà cả hai chúng ta vẫn độc thân, thì hãy nghĩ đến tôi nhé.”
Vì Hoắc Minh từng gợi ý, nên Ôn Noãn cũng đoán được phần nào suy nghĩ của cậu ta.
Cô không muốn làm tổn thương Khương Duệ. Ôn Noãn lắc đầu nói: “Khương Duệ, chờ bố tôi được ra ngoài, có lẽ tôi sẽ rời khỏi thành phố B. Tôi... tạm thời không có ý định như vậy.”
Khương Duệ lặng im nhìn cô chằm chằm.
Cậu ta đột nhiên bật cười, vẻ mặt rất đáng yêu: “Tôi đùa thôi mà! Cậu tin thật sao? Trời hơi lạnh... Mau lên xe đi! Cậu cứ yên tâm, tôi sẽ nói với bố tôi về chuyện của chú thêm lần nữa.”
Ôn Noãn cảm kích cậu ta không nói toạc ra.
Lúc Ôn Noãn xuống xe rời đi, đột nhiên Khương Duệ gọi cô lại: “Ôn Noãn!”
Ôn Noãn quay đầu nhìn cậu ta.
Khương Duệ ngồi trong xe vẫy tay với cô... Không hiểu sao, đôi mắt Ôn Noãn hơi rưng rưng.
Cô nhìn chiếc xe chạy đi rồi mới vào cổng.
Có lẽ đèn hỏng rồi, ánh sáng ở tầng trệt rất mờ ảo. Ôn Noãn lấy điện thoại ra định soi đường.
Vòng eo đột ngột bị người nào đó ôm lấy, bàn tay ấm áp bịt chặt môi cô.
Một hồi hỗn loạn, cô bị người đó kéo tới lối đi an toàn của cầu thang.
“Ô... Buông tôi ra!”
Như cô mong muốn, người đàn ông buông tay, sau đó một nụ hôn ấm áp bao trùm lấy môi cô.
Mùi hương nam tính quen thuộc khiến Ôn Noãn sững sờ. Là Cố Trường Khanh...
Ôn Noãn cắn hắn rồi tát hắn một cái, một tiếng 'chát' vang lên. Bỗng nhiên, tất cả đèn xung quanh đều bật sáng một cách kỳ lạ.
Ôn Noãn dùng hết sức lực, cô tựa vào tường, thở dốc hổn hển giống như một con cá sắp chết.
Vẻ mặt Cố Trường Khanh âm trầm. “Em đê tiện như vậy, ai cũng có thể làm vậy đúng không?”
Ôn Noãn ngẩng đầu lên, ánh mắt rực lửa.
Cô không tức giận, chỉ cười đáp: “Đúng vậy! Tôi đê tiện như vậy đấy! Ai cũng được, trừ anh ra... Cố Trường Khanh, anh có hài lòng với câu trả lời này không?”
Sắc mặt Cố Trường Khanh càng âm trầm. Hắn siết chặt cổ Ôn Noãn, gân xanh trên trán nổi rõ. “Em dám?”
“Tại sao tôi lại không dám? Cố Trường Khanh, tôi bị anh hại thảm như vậy, có gì mà tôi không dám?”
Cố Trường Khanh bỗng dưng buông cô ra.
Hắn móc ra một hộp thuốc lá, không ngờ lại trống rỗng. Hắn vò nát nó rồi ném xuống đất, ngước mắt nhìn Ôn Noãn một lần nữa: “Rời khỏi thành phố B! Anh mua cho em một căn biệt thự, chú Ôn sẽ không sao!”
Ôn Noãn tức đến mức phát run. Cô mím môi hỏi: “Anh sắp xếp những chuyện này là vì muốn tôi làm người tình của anh? Cố Trường Khanh, anh thật tàn nhẫn!”
Vẻ mặt Cố Trường Khanh bình tĩnh: “Ôn Noãn, chống lại anh không có lợi gì cho em đâu. Anh có rất nhiều cách để đối phó với em.”
Ôn Noãn rưng rưng nước mắt.
Ôn Noãn quay đầu lại nói khẽ: “Nhà họ Ôn chúng tôi không bán con gái.”
Cố Trường Khanh đứng đối diện lạnh lùng cười.
Ồ! Không bán con gái...