Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 143: Ôn Noãn: Tôi dám chơi!
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 143 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Căn phòng trở nên yên tĩnh!
Đám đàn ông vốn đang uống rượu và chơi bài đều dừng lại nhìn Ôn Noãn.
Kiều An ngồi bên cạnh Hoắc Minh, tỏ thái độ như mình là nữ chủ nhân vậy.
Tình cảnh của Ôn Noãn lúc này thật khó xử. Nếu nói cô đến để chơi, rõ ràng chẳng ai mời. Nếu nói cô đến để bắt gian, thì cô và Hoắc Minh lại chẳng có quan hệ gì...
Nhớ lại lần trước Diêu Tử An và cô từng có xích mích, hắn là người đầu tiên lên tiếng trêu chọc, giọng điệu đầy ác ý: “Gió nào đưa Ôn Noãn đến đây vậy? Hay là cùng chơi một ván đi?”
Ôn Noãn nhìn sang Hoắc Minh.
Hôm nay Hoắc Minh ăn mặc khá giản dị, áo sơ mi đen quần đen, anh đang ngồi hút thuốc trên ghế sô pha. Một dáng vẻ phóng đãng như vậy, Ôn Noãn chưa từng thấy ở anh bao giờ.
Hoắc Minh liếc nhìn Ôn Noãn, có lẽ vì đang không vui, nên anh chẳng hề có ý định giải vây cho cô.
Kiều An đột nhiên nghiêng người hôn Diêu Tử An, rồi như cười như không nói: “Tử An, anh đừng trêu cô Ôn nữa, một cô gái như cô ấy chắc không dám chơi đâu!”
Ôn Noãn nắm chặt tay.
Lại có thêm một người nữa nói cô không dám chơi! Chẳng lẽ Kiều An là truyền nhân của Hoắc Minh sao!
Ánh mắt Hoắc Minh sâu thẳm.
Anh cứ nhìn chằm chằm Ôn Noãn một lúc lâu, cuối cùng mới lên tiếng: “Ôn Noãn, em về trước đi!” Những lời này hoàn toàn không giữ chút thể diện nào cho Ôn Noãn, cứ như thể cô không biết phép tắc mà đến đây bắt gian, nhưng lại chẳng có bản lĩnh mang người đàn ông của mình đi vậy!
Diêu Tử An cười chế nhạo. Cuối cùng cũng có thể hả hê nuốt trôi cục tức.
Lúc này, có người lên tiếng: “Được rồi, được rồi, chúng ta đừng ép Ôn Noãn nữa, chơi tiếp đi.” Bầu không khí lại trở nên náo nhiệt...
Đột nhiên, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: “Tôi dám chơi!”
Giọng nói rất nhẹ, gần như chìm hẳn trong tiếng ồn.
Nhưng Hoắc Minh vẫn nghe thấy, lời đó chính là do Ôn Noãn nói.
Hoắc Minh kéo Ôn Noãn ngồi cạnh mình, rót một ly rượu vang đỏ cho cô.
“Nếu thua, chúng ta phải uống rượu.”
“Nếu thắng, có thể đặt ra yêu cầu cho bất cứ một người nào!”
“Không! Có! Giới! Hạn!”