Chương 144: Trò chơi nụ hôn đầy thử thách

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 144: Trò chơi nụ hôn đầy thử thách

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 144 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoắc Minh hạ giọng, gọi: “Khương Duệ!”
Khương Duệ cười rất vui vẻ.
Cậu ta nói: “Anh Hoắc Minh, không lẽ anh không dám chơi sao? Kiều An đã dâng hiến biết bao nụ hôn nồng cháy, sao đến lượt Ôn Noãn anh lại không nỡ? Haha, quả nhiên chị dâu chính thức có khác, anh muốn bảo vệ ‘đồ ăn’ của mình đúng không?”
Hoắc Minh nhìn Ôn Noãn.
Anh dập tắt tàn thuốc, hiếm khi tham gia vào trò chơi này, nhưng lần này lại nói: “Được thôi!”
Thực ra luật chơi rất đơn giản, chỉ cần so điểm lớn nhỏ.
Diêu Tử An đã thắng ở hiệp đầu tiên. Mặc dù hắn với Ôn Noãn có chút xích mích, nhưng suy cho cùng thái độ của Hoắc Minh luôn mập mờ, hắn không dám mạo hiểm.
Thế là hắn và Kiều An hôn sâu.
Nụ hôn mãnh liệt như lửa, khiến người xem phải đỏ mặt tim đập.
Kiều An hôn xong, cười nũng nịu nói với Hoắc Minh: “Nếu em thắng, em muốn hôn sâu với anh.”
Hoắc Minh phớt lờ cô ta.
Lá bài trong tay Ôn Noãn có số điểm nhỏ nhất, vì vậy cô phải uống nửa ly rượu vang đỏ.
Làn da cô vốn đã trắng như tuyết, nhưng khi uống xong nửa ly rượu, gương mặt cô càng thêm phần quyến rũ khác thường. Khương Duệ ngồi bên cạnh, không thể nào hoàn toàn thờ ơ, cậu ta nhìn Ôn Noãn với ánh mắt yêu thích lộ rõ.
Những người có mặt ở đây, dù có mù cũng có thể cảm nhận được điều đó!
Đúng lúc đó, Khương Duệ đã thắng ván tiếp theo. Cả phòng bỗng chốc yên lặng. Chết tiệt! Có trò hay để xem rồi...
Hoắc Minh ném lá bài trong tay xuống, ánh mắt thâm thúy nhìn Ôn Noãn.
Ôn Noãn vẫn chưa kịp phản ứng, Khương Duệ đã nghiêng người tới, hai tay đặt lên hai bên đầu cô.
Chiếc mũi thẳng của cậu ta khẽ chạm vào mũi của Ôn Noãn.
Ôn Noãn bất đắc dĩ ngước mắt lên nhìn...
Hàng mi dài của cô hơi cụp xuống, chóp tai đã ửng hồng, trông vừa đáng yêu vừa quyến rũ.
Đôi mắt Khương Duệ tối sầm lại.
Cố Trường Khanh ở trong góc phủi tàn thuốc, hắn thầm nghĩ, nếu mình là Khương Duệ, cho dù có bị Hoắc Minh đánh gãy chân, hắn cũng sẽ hôn Ôn Noãn thật sâu.
Trong bốn năm yêu nhau, hắn chưa từng nếm trải mùi vị của cô.
Không ai dám lên tiếng.
Bởi vì sắc mặt Hoắc Minh lúc này cực kỳ khó coi!
Khương Duệ thật là quá đáng, hôn một cái nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước thì cũng chẳng hại gì. Nhưng cậu ta lại yêu cầu Ôn Noãn gọi một tiếng “ông xã” có phải là hơi quá đáng rồi không? Sau này Hoắc Minh làm sao có thể ngủ với Ôn Noãn được nữa?
Diêu Tử An ho nhẹ: “Khương Duệ, đùa chừng đó đủ rồi!” Hắn nháy mắt ra hiệu.