Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 145: Lệnh xuống xe!
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 145 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khương Duệ ngước nhìn Hoắc Minh, nụ cười nửa miệng: “Hoắc Minh, anh dám chơi đấy chứ!”
Hoắc Minh không đáp. Anh cúi đầu châm điếu thuốc, từ từ nhả ra làn khói trắng...
Kiều An mỉm cười. Ha! Chắc Ôn Noãn muốn Hoắc Minh chú ý, nhưng cô ta đã nghĩ quá nhiều rồi! Mấy trò chơi vặt trong giới nhà giàu này có đáng là gì, gặp dịp thì cứ chơi thôi. Gọi một tiếng “ông xã” đã là quá nhẹ nhàng rồi... Hoắc Minh căn bản chẳng thèm bận tâm! Cuối cùng chỉ có Ôn Noãn tự chuốc lấy xấu hổ mà thôi!
Lúc này, Khương Duệ lại cúi xuống, cơ thể gần như áp sát Ôn Noãn, chỉ là không chạm vào. Ánh mắt và giọng nói của cậu ta đều rất dịu dàng: “Ôn Noãn, gọi tôi một tiếng ông xã đi.”
Ôn Noãn đã ngà ngà say, cô dám chơi! Cô nhìn thẳng vào mắt Khương Duệ, chăm chú như thể trong thế giới của cô lúc này chỉ có duy nhất mình Khương Duệ... Như thể cô và Khương Duệ là một cặp tình nhân đang đắm chìm trong tình yêu. Đôi môi đỏ mọng của Ôn Noãn khẽ hé, giọng nói khàn khàn đầy gợi cảm: “Khương Duệ... ông...”
Cô chưa kịp nói nốt từ cuối. Bàn tay cô bị nắm chặt, rồi bị một lực kéo mạnh đứng dậy, sau đó cô ngã vào một vòng tay ấm áp...
Hoắc Minh kéo Ôn Noãn đi thẳng về phía cửa. Anh lạnh lùng ném lại một câu: “Tối nay cứ tính vào tài khoản của tôi.”
Xung quanh tĩnh lặng... Khương Duệ chỉnh lại vạt áo. Cậu ta nhún vai, mỉm cười với những người khác: “Tôi đã nói Hoắc Minh không chơi lại mà!... Ôn Noãn đi rồi, Kiều An hay cô gọi tôi một tiếng ông xã đi!”
Sắc mặt Kiều An tái mét. Cô ta thật sự không ngờ Hoắc Minh lại quan tâm đến Ôn Noãn đến mức đó! Chẳng phải anh ta rất yêu cô ta sao, anh ta còn có thể trơ mắt nhìn cô ta hôn người khác, vậy mà lại không chịu được việc Ôn Noãn gọi người khác một tiếng ông xã!
Hoắc Minh kéo Ôn Noãn ra ngoài. Gió đêm thổi bay cơn say của cô. Cô muốn thoát khỏi tay anh nhưng Hoắc Minh nắm chặt không buông. Khi đến bãi đậu xe, anh đẩy cô vào chiếc Bentley màu vàng kim của mình.
Ngồi vào xe, Hoắc Minh không khởi động ngay. Anh nắm vô lăng, nhìn thẳng về phía trước. “Minh Châu đưa em đến đây sao?”
Anh đột ngột ra lệnh: “Xuống xe!”
Hoắc Minh tháo dây an toàn, bước xuống xe rồi đi vòng sang phía cô. Ôn Noãn biết anh muốn gì, không ngoài việc muốn làm chuyện đó. Nhưng cô không cam tâm, cô không muốn.