Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 159: Khó chịu đến tột cùng
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 159 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cho đến tận bây giờ, Ôn Noãn mới nhận ra, người không được xem trọng lại chính là bản thân cô. Đúng vậy, chỉ có một mình cô thôi! Haiz!
Trước đây cô đã tự tin đến mức nào khi nghĩ rằng trong lòng Hoắc Minh, Ôn Noãn quan trọng hơn Kiều An? Nghĩ lại thật nực cười!
Tại sao cô lại tin rằng anh thật lòng với cô? Tại sao cô lại cho rằng anh muốn gặp bố mẹ cô? Tất cả... chỉ là do cô tự huyễn hoặc mà thôi!
Môi Ôn Noãn khẽ run rẩy...
Cô không muốn nhìn thấy cảnh đôi tình nhân cũ kia ôm nhau thắm thiết nữa. Mỗi một khoảnh khắc họ quấn quýt bên nhau, đối với Ôn Noãn mà nói, đều như vết dao cứa vào tim, máu chảy đầm đìa.
Nỗi đau đớn đến tột cùng...
Ôn Noãn siết chặt tay lái. Lúc này, mặc kệ thời tiết có xấu đến đâu, việc lái xe có nguy hiểm thế nào, cô chỉ muốn rời khỏi cái 'lò mổ' của riêng mình này càng nhanh càng tốt.
Nhưng Hoắc Minh đã nhìn thấy cô... Họ nhìn nhau qua màn mưa.
Ôn Noãn ngồi trong xe, còn anh đứng dưới mưa, ôm chặt người trong mộng của mình, ôm nhau thắm thiết.
Thời gian dường như ngưng đọng.
Ánh mắt Ôn Noãn tràn đầy chua xót. Cô không nhìn anh nữa, khẽ cụp mắt xuống, nở một nụ cười nhạt.
Thật sự quá đỗi khó xử!
Cô định lái xe đi, nhưng Hoắc Minh đã vội đẩy Kiều An ra rồi chạy nhanh về phía cô, anh ta kéo cửa xe.
Ôn Noãn lập tức khóa cửa lại.
Hoắc Minh vỗ mạnh vào cửa kính xe, lớn tiếng gọi tên cô: “Ôn Noãn!”
“Ôn Noãn, mở cửa!”
Ôn Noãn cứng đờ quay đầu lại, nhìn thẳng vào anh. Lúc này, đôi mắt cô đã đẫm lệ.
Cô biết mình trông thật thảm hại, thật mất mặt... Nhưng cô không còn sức lực để che giấu cảm xúc của mình nữa.
Chiếc BMW màu trắng chầm chậm lăn bánh, khuất dần trong màn mưa.
Bánh xe nghiến lên mặt đường, khiến bọt nước bắn tung tóe rồi rơi xuống, tạo thành từng vòng gợn sóng.
Hoắc Minh bị ép lùi lại vài bước. Anh đứng bất động dưới mưa. Trong đầu anh, tất cả đều là hình ảnh Ôn Noãn với đôi mắt đỏ hoe đẫm lệ... Cô đã khóc bao lâu rồi?