Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 164: Cô tự mình hoàn trả
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 164 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi vừa tỉnh lại, cô cảm giác mình đang ôm một chiếc gối trong tay.
Cô quen miệng khẽ lẩm bẩm: “Hoắc Minh...”
Bỗng nhiên, cô mở bừng mắt.
Không phải Hoắc Minh.
Sao có thể là anh chứ, tối hôm qua hai người họ còn cãi vã ầm ĩ...
Ôn Noãn dụi mắt, cảm thấy rát khó chịu, đang định đi rửa mặt thì chị Lê gọi điện đến.
“Ôn Noãn, có một chuyện rất quan trọng cần nói với em.”
Ôn Noãn dựa lưng vào đầu giường: “Chị Lê, chị nói đi.”
Trong giọng chị Lê có chút phấn khích, còn có cả một chút bối rối: “Ôn Noãn, là thế này, ông chủ trung tâm âm nhạc cũ của chúng ta định di cư, ông ấy muốn nhượng lại trung tâm âm nhạc cho người khác, chị đã thử thăm dò, giá nhượng lại khoảng ba mươi triệu.”
Ôn Noãn im lặng một lúc.
“Chị Lê, chị muốn mua lại sao?”
Chị Lê cười cười: “Một mình chị làm sao nuốt trôi miếng bánh lớn này! Chẳng phải chị đang bàn bạc với em đây sao. Ôn Noãn, đây quả thực là cơ hội tốt, nếu chúng ta nắm được nó, chúng ta có thể độc chiếm ít nhất ba mươi phần trăm thị trường ở thành phố B.”
Cô ấy do dự một lát, hỏi: “Ôn Noãn, ý em thế nào?”
Ôn Noãn cũng thấy việc này rất khả thi!
Bởi vì trung tâm âm nhạc kia đã đi vào hoạt động rất hoàn thiện, đội ngũ giáo viên đều là những người ưu tú trong ngành, đây chính là con đường làm ăn không lo lỗ vốn, nhưng mà...
Ôn Noãn vẫn phải nói thật với chị Lê.
Cô nhẹ giọng nói: “Em vừa cãi nhau với Hoắc Minh! Về vấn đề tài chính, nhiều nhất em cũng chỉ có thể góp ba triệu thôi.”
Chị Lê không ngạc nhiên.
Tối hôm qua Hoắc Minh thất hứa như vậy, không cãi vã mới là lạ.
Hơn nữa cô ấy cũng nghe phong thanh rằng ánh trăng sáng của người đó đã trở về.
Chị Lê hiểu rất rõ, nói: “Chỉ cần em đồng ý là được! Không có tiền thì chúng ta huy động vốn bên ngoài, chị Lê sẵn sàng gạt bỏ sĩ diện để tìm người giúp đỡ, chắc chắn có thể kiếm đủ tiền.”
Ôn Noãn vô cùng cảm động. Trong thời điểm cô nản lòng thoái chí nhất, may mắn có một người như vậy kéo cô lại kịp thời, không để cô lún sâu vào vũng lầy.
Cô nhẹ giọng nói: “Yên tâm đi chị Lê, em cũng sẽ nghĩ cách.”
Chị Lê lại nói với cô mấy câu an ủi ấm áp.
Ôn Noãn cảm thấy hình như mình cũng không còn đau lòng đến thế nữa...
Cô rời giường, gọi điện cho dịch vụ khách hàng của khách sạn, yêu cầu họ đến cửa hàng trong khách sạn mua cho cô một bộ quần áo mới, sau khi rửa mặt xong, cô chuẩn bị ra ngoài.
Số tiền năm triệu của Cố Trường Khanh và Khương Duệ, cô không tin tưởng việc chuyển phát nhanh.
Cô phải tự mình hoàn trả.
Ôn Noãn lái xe, mang tấm séc của Khương Duệ đến quầy lễ tân công ty cậu ta.
Khương Duệ đang họp.
Đến khi Khương Duệ nhận được tấm séc thì Ôn Noãn đã lái xe rời đi.
Ôn Noãn im lặng.
Cô đoán, hầu hết mọi người trong giới của Khương Duệ đều đã biết chuyện tối hôm qua.
Cô cảm thấy vô cùng phiền não...
Khương Duệ dịu dàng nói: “Đừng áp lực quá, Ôn Noãn! Tôi chỉ muốn nói cho cậu biết, tôi chờ cậu đưa ra lựa chọn.”