Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 165: Dằn vặt dưới tay lái
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 165 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bất kể người phụ nữ nào nghe được lời tỏ tình chân thành này của Khương Duệ cũng đều không khỏi động lòng.
Trong lòng Ôn Noãn rối loạn.
Cô không biết mình đã cúp điện thoại như thế nào hay từ lúc nào nữa.
Cô chỉ còn nhớ rõ câu nói cuối cùng của Khương Duệ: “Theo đuổi một cô gái, có tốn chút thời gian hay công sức thì có đáng gì đâu... Ôn Noãn, dù sao tôi cũng đã đợi lâu như vậy rồi, không ngại chờ thêm một chút nữa.”
Ôn Noãn dừng xe.
Cô nhẹ nhàng vuốt ve vô lăng...
Cô thực sự không biết mình phải từ chối Khương Duệ như thế nào. Khương Duệ có điều kiện tốt như vậy, cậu ấy thực sự không cần phải chờ đợi cô.
Cô đã yêu Cố Trường Khanh suốt bốn năm, giờ lại đang trong mối quan hệ mập mờ với Hoắc Minh.
Ôn Noãn cô không thể nào trở thành người yêu của cậu ta được.
Ôn Noãn khẽ thở dài, mở cửa xuống xe.
Trước mặt cô chính là Tập đoàn Cố Thị, nơi cô từng nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ đặt chân đến nữa.
Đương nhiên Ôn Noãn không muốn gặp Cố Trường Khanh. Cô đưa tấm séc cho nhân viên lễ tân và dặn dò: “Phiền cô giúp tôi chuyển cái này cho Tổng Giám đốc Cố.”
Cô nhân viên lễ tân đã làm việc ở Tập đoàn Cố Thị sáu năm.
Cô ấy biết Ôn Noãn... Đó là bạn gái cũ của Tổng Giám đốc Cố!
Người ngoài đều cho rằng Tổng Giám đốc Cố đã bỏ rơi cô Ôn. Thế nhưng, trong nội bộ Tập đoàn Cố Thị lại lan truyền một phiên bản khác: sau khi đính hôn, Tổng Giám đốc Cố đổi ý, muốn theo đuổi cô Ôn một lần nữa nhưng lại bị cô từ chối.
Tổng Giám đốc Cố đã nổi trận lôi đình!
Cô nhân viên lễ tân vô cùng lễ độ nói với Ôn Noãn: “Cô Ôn yên tâm, tôi sẽ chuyển cho Tổng Giám đốc Cố.”
Vừa dứt lời, cô ấy liền nhìn về phía sau Ôn Noãn. “Tổng Giám đốc Cố!” Ôn Noãn từ từ quay người lại.
Cố Trường Khanh đang đứng ngay phía sau cô, không biết đã đứng đó từ bao giờ.
Giọng điệu của Ôn Noãn vẫn bình thản: “Tổng Giám đốc Cố, tôi cảm ơn ý tốt của ngài. Tôi rất cảm kích.”
Giữa hai người họ đã chẳng còn gì để nói. Ôn Noãn dứt lời liền định rời đi.
Cố Trường Khanh nắm lấy tay cô. “Ôn Noãn!”
Ôn Noãn nhìn xung quanh.
Quả nhiên, không ít nhân viên đang lén nhìn về phía họ.
Nếu không chịu nghe Cố Trường Khanh nói cho xong, có khi hắn lại dám làm ra chuyện gì đó...
Năm phút sau, Ôn Noãn ngồi cùng hắn trong phòng trà ở sảnh chính.