Chương 166: Anh biết

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 166 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Trường Khanh tự tay pha cho Ôn Noãn một tách cà phê Mandheling. Pha xong, hắn nhẹ nhàng hỏi: “Em thích mấy viên đường?”
“Một viên.”
Cố Trường Khanh cho đường vào rồi đưa cho cô, sau đó ngồi xuống ghế đối diện.
Ôn Noãn chăm chú nhìn hắn.
Sau đợt này, Cố Trường Khanh gầy đi không ít, chứng tỏ cuộc sống của hắn cũng không như ý. Nếu là trước đây, Ôn Noãn chắc chắn sẽ rất đau lòng, thế nhưng hiện tại cô chẳng còn chút cảm xúc nào.
Từ khi đó đến bây giờ, mới chỉ một năm mà thôi.
Ôn Noãn có chút cảm khái.
Cố Trường Khanh vẫn rất dịu dàng: “Ôn Noãn, em uống thử xem, nếu không ngon thì anh pha lại tách khác.”
Ôn Noãn vẫn lạnh lùng.
“Cố Trường Khanh, anh có chuyện gì thì nói thẳng, tôi không đến đây để ôn chuyện với anh.”
“Anh biết.”
Trong giọng điệu của hắn mang theo vài phần cô quạnh.
Hắn ngẩng mắt nhìn thẳng vào Ôn Noãn: “Năm triệu kia chỉ là chút tấm lòng của anh thôi! Ôn Noãn, em đừng từ chối anh, chẳng qua anh chỉ muốn bồi thường cho em, muốn... đối xử tốt với em một chút, chẳng lẽ ngay cả một cơ hội như vậy mà em cũng không cho anh sao?”
Tối hôm qua Ôn Noãn thực sự rất khó chịu! Đến bây giờ đầu cô vẫn còn đang quay cuồng!
Thế nhưng hôm nay, chỉ trong một tiếng đồng hồ, cô đã nghe hai người đàn ông bày tỏ tình cảm với mình, nói muốn đối xử tốt với cô, một trong số đó lại còn là người bạn trai cũ từng lừa dối cô!
Ôn Noãn không muốn tiếp tục nói chuyện với hắn nữa.
Cố Trường Khanh nói tới nói lui, cuối cùng vẫn chỉ là chưa hết hi vọng với cô.
Cô đứng dậy, vừa khách sáo vừa hờ hững nói: “Cảm ơn Tổng Giám đốc Cố đã tiếp đón! Tôi còn có việc, không thể ở lại thêm nữa.”
Cố Trường Khanh gọi cô lại.
Hắn nhìn vào mắt cô, nói: “Ôn Noãn, sau chuyện tối hôm qua, em vẫn còn muốn tiếp tục ở bên anh ta sao?”
Hắn sợ cô hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Anh không có ý gì khác, cũng chỉ là chút tấm lòng của anh mà thôi!”
Ôn Noãn cũng không ngây thơ như vậy.
Cô cười nhạt: “Tôi cảm ơn ý tốt của Tổng Giám đốc Cố.” Nói xong, cô liền quay người rời đi.
Cố Trường Khanh nhìn theo bóng lưng của cô. Hắn sững sờ một lúc lâu, vừa rồi hắn nhìn thấy khóe mắt Ôn Noãn đỏ hoe, có phải cô đã khóc vì Hoắc Minh không?