Chương 173: Sao lại không?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 173: Sao lại không?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 173 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoắc Minh mặc âu phục, dựa vào cửa xe hút thuốc.
Chiếc xe sang trọng cùng người đàn ông tuấn tú, toát ra khí chất đặc biệt, khiến ai đi ngang qua cũng phải ngoái nhìn.
Mấy cô gái đi ngang qua mỉm cười khúc khích, cố gắng thu hút sự chú ý của anh, nhưng Hoắc Minh chỉ chăm chú nhìn Ôn Noãn.
Khi cô tiến lại gần...
Anh hít một hơi thuốc thật sâu, khiến hai gò má hóp vào, những đường nét trên gương mặt khuất dưới bóng cây càng thêm quyến rũ. Ôn Noãn chưa từng nghi ngờ, nếu Hoắc Minh muốn hẹn hò thì chẳng thiếu người tình nguyện.
Dù sao, vẻ ngoài của anh đúng là được trời phú.
Ôn Noãn tiến lại gần: “Luật sư Hoắc, có chuyện gì à?”
Hoắc Minh ném tàn thuốc xuống đất, rồi giẫm lên.
“Không mời tôi vào nhà ngồi một lát sao?”
Ôn Noãn không nhúc nhích, một lúc sau cô mới khàn giọng hỏi: “Anh muốn không? Nếu muốn thì chúng ta đi khách sạn.”
Hoắc Minh nhíu mày. “Nhà em ở ngay đây, sao em lại muốn đi khách sạn?”
Anh nhớ Ôn Noãn rất không thích khách sạn, rõ ràng là bây giờ cô đang giận dỗi.
Hoắc Minh nhẹ giọng: “Đừng làm loạn nữa! Đã mấy ngày rồi mà em vẫn còn giận sao? Tôi và cô ta không có gì hết!”
Nhưng Ôn Noãn chỉ đơn giản là không thể hết giận được.
Cô nhìn chiếc xe của anh, rồi nói: “Luật sư Hoắc, tôi không làm loạn, mà tôi cũng không có tư cách đó. Chẳng qua tôi thấy quan hệ của chúng ta thích hợp với khách sạn hơn thôi!... Đi xe của anh đi, lát nữa tôi sẽ bắt xe về.”
Ánh mắt Hoắc Minh tối sầm lại.
Anh nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, rồi đột nhiên xoay người lên xe.
Sau khi thắt dây an toàn xong, Ôn Noãn ngồi vào bên cạnh anh.
Hoắc Minh cố ý ném một chiếc hộp vuông lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó nghiêng người nói với cô: “Cứ ở lại khách sạn một đêm đi, tôi sợ em không xuống giường nổi.”
Ôn Noãn quay mặt đi.
Anh đúng là đồ khốn!
Hoắc Minh nhìn cô một lúc, thấy cô không nói gì thì hơi tức giận, bèn lái xe đến một khách sạn năm sao.
Khi lấy thẻ phòng, ngay cả nhân viên lễ tân cũng cảm nhận được sự bất thường.
Đến mức không dám thở mạnh.
Hoắc Minh cầm thẻ phòng, bước chân thoăn thoắt đi trước.
Ôn Noãn theo sau anh, chậm rãi bước vào thang máy. Đây là lần thứ hai cô đến khách sạn cùng anh. Lần trước anh hành xử quá tệ, để lại trong cô một bóng ma tâm lý đến giờ vẫn chưa phai.
Bầu không khí trong thang máy im lặng đến đáng sợ.
Hoắc Minh đút hai tay vào túi quần, gương mặt vô cảm.
Trong lòng Ôn Noãn thầm nghĩ, anh cần gì phải làm như vậy.
Rõ ràng anh là kẻ trăng hoa, vậy mà lại có vẻ mặt như bị oan ức...
Lúc này, nghe anh nói chuyện bằng giọng điệu ấy, cô đột nhiên cảm thấy hơi tủi thân. Khóe mắt và mũi cô đều đã ửng hồng, nhưng cô vẫn giả vờ bình tĩnh.
“Sao lại không?”
Hoắc Minh đột nhiên tiến lại gần, ngón tay thon dài sờ lên gương mặt cô: “Trên người em toàn là mùi của Khương Duệ, không tắm sao mà được?”