Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 179: Chị Lê lo Ôn Noãn thất lễ
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 179 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ông Hứa ôn hòa giản dị, bà Hứa dịu dàng thân thiện, ngay cả con của hai người cũng rất đáng yêu.
Ôn Noãn cảm thấy thoải mái hơn.
Trong bữa tiệc, chị Lê liên tục trò chuyện với Tổng Giám đốc Hứa về kế hoạch tương lai. Còn Ôn Noãn thì trò chuyện với bà Hứa và đứa bé.
Bà Hứa rất thích Ôn Noãn, mới trò chuyện được một lát đã quyết định giao đứa bé cho Ôn Noãn dạy đàn luôn. Sau khi ký hợp đồng xong, chị Lê mới thực sự thả lỏng.
Cô ấy đứng dậy kính vợ chồng Tổng Giám đốc Hứa một ly: “Đây là lần đầu tôi và Ôn Noãn khởi nghiệp mà đã gặp ngay quý nhân như Tổng Giám đốc Hứa.”
Chị Lê nhấp một ngụm rượu.
Tổng Giám đốc Hứa vỗ vai chị Lê, bật cười sảng khoái.
“Quý nhân thật ra là người khác!”
Chị Lê và Ôn Noãn đều ngỡ ngàng.
Là người khác?
Ai?
Bà Hứa nhẹ nhàng nói: “Ông Hứa nhà tôi chỉ là được người khác nhờ vả thôi! Người này muốn hợp tác với cô giáo Ôn, nhưng lại sợ bị cô giáo Ôn từ chối!”
Ôn Noãn đã đoán được là ai.
Sắc mặt cô hơi thay đổi, nhưng lúc này không tiện bày tỏ sự khó chịu.
Lúc này, cửa phòng bao mở ra.
Cố Trường Khanh bước vào, hắn mặc một bộ âu phục trắng đen kinh điển, trông vô cùng tuấn tú.
Ánh mắt Cố Trường Khanh sâu hun hút. “Ôn Noãn!”
Ôn Noãn vẫn đứng đó, tay cầm ly rượu, miễn cưỡng nở nụ cười: “Hóa ra là Tổng Giám đốc Cố.”
Chị Lê lo lắng cô sẽ thất lễ.
Ôn Noãn khẽ nắm tay chị Lê, ý bảo cô ấy cứ yên tâm.
Cô nói với Tổng Giám đốc Hứa và bà Hứa: “Tôi và Tổng Giám đốc Cố có chuyện riêng cần nói chuyện, xin lỗi Tổng Giám đốc Hứa, bà Hứa, tôi không thể tiếp chuyện hai vị được nữa. Chị Lê sẽ tiếp đãi hai người.”
Tổng Giám đốc Hứa hơi ngượng ngùng.
Dù sao ông ấy cũng là người đứng ra nhờ vả nên có chút không tự nhiên.
Ôn Noãn bước ra ngoài trước.
Cố Trường Khanh mỉm cười nhẹ, bước theo sau cô.
“Ôn Noãn!”
Hắn gọi tên cô, rồi nói: “Anh đã nói rồi, anh chỉ muốn bồi thường cho em thôi! Đừng từ chối ý tốt của anh, được không?”
Giọng điệu Cố Trường Khanh rất dịu dàng.
Từ khi nhận ra mình đã mất đi thứ gì đó, hắn liền đối xử khác hẳn với Ôn Noãn.
Hắn muốn trao hết những thứ tốt nhất cho cô, lại không quan tâm cô có muốn hay không.
Ôn Noãn dừng bước.
Cô và hắn đứng đối mặt nhau trong lối đi nhỏ.
Cô biết có lẽ bây giờ hắn thật sự thích cô và muốn lấy lòng cô, thế nhưng đã quá muộn rồi... Kiểu nịnh nọt sau khi đã làm tan nát trái tim người khác như thế này, đối với Ôn Noãn mà nói, chẳng đáng một xu.
Ôn Noãn rất bình tĩnh.
“Cố Trường Khanh, chúng ta đã chia tay từ lâu.”
“Hoắc Minh Châu xinh đẹp lại ngây thơ, anh nên quý trọng mới phải.”
“Đừng làm phiền tôi nữa, chỉ khiến cả hai bên khó chịu mà thôi.”
Cố Trường Khanh bước thêm một bước, đến gần cô hơn.
Trong lúc Ôn Noãn còn chưa kịp nhận ra, hắn đã lặng lẽ tiến đến, dồn cô vào sát tường.
Cứ như thể đang ôm cô vào lòng. Ôn Noãn đưa tay chống lên vai hắn, đẩy ra.
“Cố Trường Khanh, anh điên rồi!”