Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 196: Trong men say, lời cay đắng
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 196 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi uống cạn, ông ta nói với tỷ Lê: "Có cô giáo Ôn ở đây, hạng mục đầu tư này tôi nhất định sẽ tham gia."
Tỷ Lê mừng rỡ, nhưng trong lòng cũng không khỏi lo lắng cho Ôn Noãn!
Rõ ràng Ôn Noãn không hề nể mặt Hoắc Minh. Tổng giám đốc Triệu uống ba ly, cô cũng uống ba ly cùng ông ta... Uống đến mức đầu óc quay cuồng, mọi vật trước mắt như chồng chéo lên nhau. Cô chợt nhận ra một điều, có lẽ cô không muốn tỉnh táo để đối mặt với Hoắc Minh.
Cô ngồi trong xe, đưa tay che mắt. Tim cô quặn thắt, nỗi đau dường như không thể chịu đựng nổi.
Anh làm như vậy là có ý gì? Tại sao anh vẫn cứ xuất hiện trước mặt cô...
Trong lúc mơ mơ màng màng, cô cảm giác được người ngồi cạnh mình đã thay đổi.
Là Hoắc Minh.
Cô nghiêng đầu, khẽ hỏi: "Tại sao tỷ Lê lại đưa tôi lên xe anh? Hoắc Minh... Anh có thể đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa được không? Vừa nhìn thấy anh là tôi đã thấy khó chịu rồi..."
Ôn Noãn mượn men say để trút hết những lời chất chứa trong lòng.
"Tôi vừa nhìn thấy bộ dạng thâm tình này của anh là lại nhớ đến cảnh anh và Kiều An ôm ấp nhau, thật sự quá kinh tởm, đúng là vậy đấy..."
Cô nhắm mắt lại, không còn sức lực để trốn tránh, cũng không thể trốn thoát...
Hoắc Minh nhìn cô chăm chú. Khi nhìn thấy gương mặt tái nhợt vì rượu của cô, anh thực sự đau lòng nhưng vẫn cố kìm nén.
Cô không hề nể mặt anh, vẫn cứ uống rượu với người đàn ông họ Triệu kia.
Anh cũng đành chịu đựng.
Hoắc Minh vén mái tóc lòa xòa trên trán cô sang một bên, lẩm bẩm: "Ôn Noãn, tôi và cô ấy không có gì cả, hãy cho tôi thêm một cơ hội nữa... Chẳng phải trước đây chúng ta ở bên nhau rất sung sướng hay sao?"
Ôn Noãn che mắt lại, bật cười khẩy.
Cô cười đến mức toàn thân run rẩy, những đường cong cơ thể phập phồng quyến rũ.
Một lúc lâu sau, cô buông tay xuống, ánh mắt lờ đờ. "Sung sướng ư?"
"Hoắc Minh, anh còn đang mong tôi cởi quần áo ra làm tình với anh đấy ư?"
"Vậy thì là anh trả tiền, hay là tôi trả tiền đây?"
"Chúng ta đã nói rồi mà, không ai được lợi dụng ai hết!"
Khuôn mặt tuấn tú vốn dĩ đang mang vẻ động lòng của Hoắc Minh, sau khi nghe những lời đó, lập tức trở nên lạnh lùng.