Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 197: Sao mà đủ được?
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 197 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Anh nắm lấy tay cô.
“Đủ rồi!”
“Sao mà đủ được?” Ôn Noãn khiêu khích đến mức khiến người ta tức điên.
“Hoắc Minh, chẳng phải anh tìm tôi vì chuyện này sao! Tôi làm luôn trong xe với anh nhé, thế nào?”
Hoắc Minh cài lại nút áo sơ mi. Anh nhìn thẳng về phía trước: “Ôn Noãn, em say rồi!” Ôn Noãn ngả lưng xuống ghế da, cười khẽ.
Cho dù có say rượu thì cô cũng đoán được anh đang tức giận...
Ha ha!
Ôn Noãn nhắm mắt lại, nghịch ngợm cởi giày cao gót ra: “Đưa tôi về nhà!”
Hoắc Minh không muốn để ý đến cô, nhưng anh vẫn không nhịn được quay sang bên cạnh: “Ôn Noãn... Em chiến tranh lạnh với tôi lâu như vậy, vừa nãy còn cố ý làm bẽ mặt tôi, tôi không tin là em không biết. Em có thể làm như vậy cũng là ỷ vào việc tôi thích em mà thôi.”
Đổi người khác thử xem?
Xem có dám nhảy nhót như thế trước mặt Hoắc Minh anh không!
Ôn Noãn miễn cưỡng đáp lời, giọng điệu thờ ơ: “Quan trọng là, anh có muốn tôi lấy thân báo đáp không?”
Dứt lời, cô nhắm mắt lại.
Thái độ khinh bỉ của cô lộ rõ mồn một.
Cho dù Hoắc Minh có muốn lắm thì cũng không thể làm chuyện gì đó với cô ngay lúc này được, nhưng mà anh có hơi nhớ cô... Cho dù cả người cô toàn là gai góc, cũng khiến anh nhớ nhung.
Anh ghé sát vào tai cô, nhỏ giọng nói: “Ôn Noãn, tôi rất nhớ em.”
Ôn Noãn không trả lời anh.
Lời nói của anh chỉ như đấm vào bông, hoàn toàn vô ích.
Hoắc Minh khẽ cắn môi, lái xe về chung cư của mình.
Lúc xuống xe, anh còn tưởng rằng Ôn Noãn sẽ phản kháng, không ngờ cô đã ngủ rồi, có lẽ là do cô uống quá nhiều.
Trái tim đang xao động trong ngực Hoắc Minh dần bình tĩnh lại.
Anh đóng cửa xe, ngồi nhìn cô như một kẻ biến thái.
Mấy ngày không gặp, Ôn Noãn đã gầy hơn rất nhiều, khuôn mặt gầy nhọn, đôi môi đỏ như hoa hồng khẽ mở, không ngừng dụ dỗ anh.
Chỉ khi đang ngủ, cô mới thu lại gai nhọn của mình.
Hoắc Minh không chịu nổi, anh cúi người xuống nhẹ nhàng hôn cô...
Ôn Noãn say, trong mộng cô lại nhấm nháp được hương vị quen thuộc, không kìm lòng được mà ôm lấy cổ người đàn ông, hôn anh say đắm.
Chỉ khi say, trái tim cô mới mềm yếu và đau khổ nhất. Hôn được một lúc, cô chợt nhận ra có gì đó không đúng...
“Ôn Noãn, tôi biết em cũng thích tôi, tôi không tin em có thể quên được hạnh phúc mà chúng ta đã có.”
Hai mắt Ôn Noãn mông lung.
Cô ngồi tựa lưng vào ghế, giọng nói có vẻ khàn khàn đặc trưng sau khi say rượu.
“Hoắc Minh, tại sao tôi lại thích anh?”