Chương 198: Lòng Anh Chấn Động

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 198: Lòng Anh Chấn Động

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 198 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoắc Minh chăm chú nhìn cô.
Ôn Noãn say, đáy mắt cô tràn ngập nỗi thống khổ không thể che giấu.
Trong lòng anh chấn động.
Thích anh khiến cô đau khổ đến vậy sao?
Hoắc Minh nhẹ nhàng vuốt ve môi cô, giọng nói mang theo sự dịu dàng: "Chúng ta quay lại, trở về như hồi trước được không?"
Ôn Noãn rũ mi mắt xuống, hàng mi dài khẽ rung động.
"Hoắc Minh, tôi không cần anh nữa." Hoắc Minh siết chặt tay.
Anh đột nhiên cởi đai an toàn của cô ra, bế cô xuống dưới.
Gió đêm quất mạnh vào mặt...
Khi Ôn Noãn tỉnh táo hơn một chút, cô mới nhận ra anh đã lái xe đến chung cư.
“Hoắc Minh, tôi muốn về nhà.” Cô bắt đầu giãy giụa, không chịu nằm yên trong vòng tay anh, đôi chân dài trắng nõn đá lung tung, cũng chẳng thèm để ý xem có đá trúng người anh không...
Hoắc Minh rên rỉ, hình như bị đạp trúng bộ phận quan trọng.
Anh không thể chờ đến khi lên lầu, liền đè chặt cô vào vách tường trước thang máy.
Hai thân thể kề sát vào nhau, không một khe hở. Dù Ôn Noãn đang say rượu cũng không dám động đậy lung tung, cô biết người đàn ông trước mặt lúc này không thể chịu nổi bất kỳ sự kích thích nào.
Đôi mắt cô đỏ ửng: "Hoắc Minh, anh định cưỡng hiếp tôi đấy à?"
Hoắc Minh gần như không biết phải làm sao với cô, anh chưa từng gặp cô gái nào khó dỗ dành đến vậy.
Mấy ngày nay, không phải anh chưa từng nghĩ đến chuyện từ bỏ.
Tuy nhiên, anh đã được hưởng thụ sự dịu dàng của cô rồi, muốn anh buông bỏ, anh không làm được...
"Sao tôi nỡ làm thế chứ?" Anh cọ sống mũi cao thẳng lên mặt cô, cơ thể dán chặt vào người cô, cố tình trêu chọc.
Anh và cô đã làm tình rất nhiều lần, cho nên anh biết rõ cô thích thế nào nhất.
Ôn Noãn vừa xấu hổ vừa tức giận, cô quay mặt sang một bên: "Luật sư Hoắc, mong anh tự trọng."
Hoắc Minh nhìn góc nghiêng của cô, khuôn mặt trắng nõn pha chút hồng nhạt, đôi mắt cực kỳ trong trẻo.
Mấy ngày không gặp cô, có trời mới biết lúc này anh khát khao cô đến nhường nào.
Từ trước đến nay, Hoắc Minh luôn hành xử đúng mực. Ở những nơi như cửa thang máy dưới tầng trệt chắc chắn không phải chỗ phù hợp để dây dưa với phụ nữ, tránh để người khác dị nghị...
Nhưng hiện tại anh không thể nhịn được nữa.
Anh muốn hôn cô...
Ôn Noãn nhìn thấy một vật rắn, đó là một bức tranh. Cô không thèm nghĩ ngợi, dùng sức kéo bức tranh xuống, sau đó đập mạnh lên đầu Hoắc Minh.
Bức tranh không nặng, nhưng cạnh bức tranh có một thanh kim loại nhọn hoắt, cứa ngang thái dương anh.
Máu tươi chảy đầm đìa.