Chương 20: Bạn gái hay khách hàng?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 20: Bạn gái hay khách hàng?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn sững sờ. Cô chậm rãi nghiêng đầu, nhìn thấy Hoắc Minh đang bước về phía mình... Cùng lúc đó, vô số tiếng còi cảnh sát vang vọng khắp nơi. Khoảnh khắc này, cô chưa bao giờ cảm thấy biết ơn anh nhiều đến thế!
Giữa lúc hỗn loạn, Ôn Noãn được bế lên. Cô tựa vào lồng ngực Hoắc Minh, cảm nhận hơi ấm và mùi hương nam tính thoang thoảng dễ chịu từ anh. Từng bước, họ dần rời xa nhà kho hoang phế kia... Cuối cùng, thần kinh căng thẳng của Ôn Noãn cũng được thả lỏng, cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại, lập tức cảm thấy đầu óc choáng váng.
“Hoắc Minh.” Cô níu chặt áo sơ mi của anh, khó khăn khẽ gọi.
Hoắc Minh cúi đầu, nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Ôn Noãn.
Ôn Noãn tựa vào anh, yếu ớt nói: “Tôi bị đánh một gậy vào gáy, có thể bị chấn động não.”
Hoắc Minh không chút chậm trễ, lập tức lái xe đưa cô đến bệnh viện.
Ôn Noãn nằm ở ghế sau, cảm thấy khó chịu. Cô rất muốn nôn!
Hoắc Minh một tay lái xe, một tay gọi điện thoại. “Chú Lâm, là con Hoắc Minh đây, con muốn đưa một người bạn đến nhờ chú khám giúp. Có thể là bị chấn động não. Dạ, con sẽ đến nơi trong vòng mười phút nữa.”
Hoắc Minh liên lạc xong, nhìn vào kính chiếu hậu, giọng ôn hòa hỏi: “Khó chịu lắm sao?”
Ôn Noãn từ từ nhắm mắt lại, đau đớn khẽ “dạ”.
Âm thanh ngập ngừng, đứt quãng ấy khiến người đàn ông không khỏi đau lòng.
Giọng Hoắc Minh khàn khàn nói: “Chốc lát nữa là đến bệnh viện rồi.”
Trong lòng Ôn Noãn khó chịu từng đợt, mơ hồ nghĩ: “Không ngờ người đàn ông như Hoắc Minh cũng có lúc dịu dàng đến vậy.”
Đến bệnh viện, nhờ Hoắc Minh có mối quan hệ, cô lập tức được chuyển vào phòng cấp cứu chụp X-quang.
Bác sĩ Lâm cầm phim chụp, nâng lên xem xét đánh giá, sau đó cười nhẹ: “May mà não chỉ bị chấn động rất nhẹ! Cứ ở lại bệnh viện hai ngày để quan sát theo dõi một chút.”
Hoắc Minh cảm ơn ông.
Bác sĩ Lâm nhìn Ôn Noãn, cười tủm tỉm hỏi: “Bạn gái của cậu à?”
Hoắc Minh trả lời không tự nhiên: “Là một khách hàng, đúng lúc gặp chuyện thôi ạ.”
“Thì ra là khách hàng!” Ông bác sĩ Lâm vẫn cười tủm tỉm: “Hoắc Minh, con đưa vị khách hàng nữ này đi làm thủ tục nhập viện đi, lát nữa chú sẽ bảo y tá qua truyền dịch.”
Hoắc Minh không giải thích thêm nữa. Anh ôm Ôn Noãn vào phòng bệnh rồi nộp tiền viện phí cho cô.
Ôn Noãn cảm kích vô cùng, cô muốn trả lại tiền cho anh, nhưng hiện giờ cô quá khó chịu nên chỉ có thể nằm trên giường, chống chọi với những cơn choáng váng. Mơ mơ màng màng, cô ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh lại, kim tiêm đã được tháo ra. Ôn Noãn cảm thấy đã khá hơn chút, cô nhẹ nhàng quay đầu lại, nhìn qua cửa sổ, trông thấy ánh hoàng hôn đã buông xuống.
Một bóng người thon dài đứng trước cửa sổ, trong tay cầm điện thoại đang nhắn tin, giọng nói trầm thấp của anh truyền đến. Chính là Hoắc Minh. Ôn Noãn dựa vào gối, yên lặng nhìn anh.
Dáng người Hoắc Minh rất chuẩn, cao 1m86, rất phù hợp để phụ nữ phương Đông dựa dẫm vào! Ôn Noãn tiếp xúc với anh mấy lần, phải thừa nhận dù Luật sư Hoắc không nhiều tiền thì cũng không thiếu phụ nữ theo đuổi anh.
Hoắc Minh nói chuyện điện thoại xong thì xoay người nhìn Ôn Noãn.
Cô rất trầm tĩnh, khuôn mặt trắng như tuyết đặt trên gối, mang một vẻ đẹp mong manh yếu ớt.
Hoắc Minh hơi dao động, nhưng trên mặt anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh: “Còn muốn nhìn bao lâu nữa?”
Con ngươi của anh tĩnh mịch không thể nhìn ra cảm xúc nào, nhưng lại rất nghiêm túc.
Ôn Noãn không dám cãi, dứt khoát tựa vào lòng anh, khẽ nhấp nước từ ly trên tay anh. Không biết có phải Ôn Noãn bị ảo giác hay không, mà cô luôn cảm thấy anh ôm cô chặt hơn.
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh mở ra. Bác sĩ Lâm vừa bước vào đã thấy khung cảnh thân mật trong phòng bệnh, ông mỉm cười ôn hòa: “Vị khách hàng này, cô cảm thấy thế nào rồi?”