Chương 19: Cố Trường Khanh chọn quyền thế

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 19: Cố Trường Khanh chọn quyền thế

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Trường Khanh tự mình lái xe đến địa điểm đã hẹn.
Hắn xuống xe, mang theo hai chục triệu tiền mặt đến nhà kho, yêu cầu thả người.
Tên đại ca Tế Hầu có một vết sẹo trên mặt, trông rất đáng sợ. Hắn ta lấy ra vài xấp tiền kiểm tra tính thật giả, sau khi xác định là tiền thật thì hai mắt hắn sáng rực.
“Tổng giám đốc Cố quả nhiên lắm tiền!
Nếu biết điều sớm như vậy thì cô Hoắc đã không phải chịu khổ rồi.”
Hắn ta liếc mắt một cái, thủ hạ lập tức thả Hoắc Minh Châu ra.
Hoắc Minh Châu được thả tự do thì lập tức lao vào lòng Cố Trường Khanh, khóc thút thít: “Cố Trường Khanh, sao bây giờ anh mới đến? Chân em hình như bị gãy xương rồi... Đau quá... Bọn họ còn nói anh mà không đến thì họ sẽ cưỡng hiếp em... Hu hu....”
Cố Trường Khanh ôm cô ấy an ủi.
Thế nhưng ánh mắt của hắn lại nhìn chằm chằm vào Ôn Noãn.
Ôn Noãn ra sức giãy giụa, trong miệng cô là một miếng vải rách nên chẳng thể thốt ra được chữ nào.
Ôn Noãn hiểu rõ Cố Trường Khanh, vì quyền thế mà hy sinh một người như cô thì không tính là gì!
Cố Trường Khanh vẫn luôn không nói gì.
Hắn nhìn Ôn Noãn từ lúc giãy giụa cho đến lúc mất dần niềm hy vọng...
Tế Hầu cười hả hê, cầm dao khẽ gảy lên cằm Ôn Noãn: “Tổng giám đốc Cố, cô gái này xinh đẹp như vậy dù sao cũng xứng đáng hai triệu, ngài giàu có như vậy thì tiện thể mang theo cả cô ta, đừng để anh em chúng tôi được lợi ké.”
Cố Trường Khanh có thể đưa hai triệu. Nhưng hắn không thể lộ diện!
Hoắc Minh Châu đã nghi ngờ hắn, hắn không thể mạo hiểm để Hoắc Minh Châu lại hoài nghi hắn có quan hệ với Ôn Noãn! Nếu như Hoắc Minh Châu biết được thì cô ấy sẽ hủy hôn với hắn, sự nghiệp kinh doanh bao năm của hắn sẽ đổ sông đổ biển trong chốc lát.
Giữa quyền thế và phụ nữ, Cố Trường Khanh lựa chọn quyền thế.
Cố Trường Khanh không dám nhìn vào ánh mắt mang theo nỗi oán hận của Ôn Noãn, hắn quay lưng, giọng nói nguội lạnh: “Tôi không biết cô ta!”
Ôn Noãn đã sớm đoán được kết cục, đôi mắt cô hoàn toàn trống rỗng.
Nước mắt rơi xuống từ khóe mắt...
Cố Trường Khanh, anh thật quá tàn nhẫn!
Cố Trường Khanh xem như không nhìn thấy gì, hắn ôm Hoắc Minh Châu đi về phía xe bên ngoài, Hoắc Minh Châu nhẹ nhàng kéo hắn, nhỏ giọng nói: “Có phải làm thế này không tốt lắm không? Nhỡ đâu cô ấy bị làm nhục thì Khương Duệ sẽ rất đau lòng.”
Cố Trường Khanh nhấn mạnh vào bắp chân cô ấy một cái.
Hoắc Minh Châu đau đến mức khóc lên: “Đau chết mất... Cố Trường Khanh, anh mau đưa em đi bệnh viện.”
Cố Trường Khanh bế cô ấy vào trong xe.
Khi hắn đứng thẳng người dậy, hắn liếc nhìn nhà kho lần cuối.
Ôn Noãn, đừng trách anh!
Sau khi lên xe Cố Trường Khanh liền khởi động xe, hắn sợ chậm một chút, hắn sẽ đổi ý!
Tại nhà kho bị bỏ hoang.
Tế Hầu nhổ nước bọt: “Cái món đồ chơi không đáng tiền này, hai triệu cũng không xứng! Cứ để anh em ta hưởng ké vậy!”
Hắn ta nhanh chóng nhường lại cho mấy tên côn đồ khác: “Chơi thì chơi, nhưng đừng làm hỏng chuyện!”
Mấy tên côn đồ cảm thấy vô cùng phấn khích.
Trước nay, anh em chúng chưa từng thấy cô gái nào xinh đẹp và tinh tế đến vậy, thật lòng mà nói, so với vị hôn thê của Tổng giám đốc Cố thì còn ưa nhìn hơn nhiều... Nếu được 'chơi' thì không biết sẽ sung sướng đến mức nào!
Trong mắt Ôn Noãn đều là nỗi sợ hãi.
Cô càng hận Cố Trường Khanh!
Nếu trước đây cô vẫn chờ mong Cố Trường Khanh sẽ nương tay, thì từ giờ trở đi, cô chỉ còn lại nỗi hận đối với hắn.
Hoắc Minh dựa vào vách tường màu xám, thưởng thức chiếc bật lửa trên tay.
Khí chất anh kiêu ngạo lại vô cùng quý phái, cộng thêm bộ âu phục đắt tiền trên người, khiến anh trở nên nổi bật giữa căn nhà kho cũ nát này.
Anh cười nhạt một tiếng: “Cô giáo Ôn, sao mỗi lần gặp mặt cô đều thảm hại như vậy?”