Chương 201: Hóa ra là người nhà!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 201: Hóa ra là người nhà!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 201 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn sững sờ.
Chị Lê bật cười: "Đúng là người nhà thật sao!"
Ôn Noãn hỏi thêm vài câu nữa.
Nhân viên lễ tân líu lo kể.
"Dạ... Là một người mẹ dẫn theo con gái đến, một cô bé rất xinh xắn ạ."
Ôn Noãn cúp điện thoại, quay sang nhìn chị Lê.
Chị Lê hiếm khi buôn chuyện, bỗng cất lời: "Em xem, có khi nào hồi hai mươi tuổi Hoắc Minh ăn chơi trác táng bên ngoài, có con rơi con rớt, giờ tình nhân cũ dẫn con đến đây để gây sự với em không?"
Ôn Noãn dở khóc dở cười.
Cô đáp: "Anh ta sẽ không làm ra chuyện nhàm chán như vậy đâu."
Vừa nói xong, cô giật mình, tự hỏi từ bao giờ mà mình lại hiểu rõ Hoắc Minh đến thế?
"Em ra ngoài xem sao đã."
Ôn Noãn bước ra phòng khách, chị Lê không cam lòng cũng tò mò đi theo sau.
Vừa mở cửa, Ôn Noãn đã sững sờ.
Đúng là một người mẹ dẫn theo con gái nhỏ đến thật, nhưng hoàn toàn khác với suy nghĩ của cô, bởi vì người đang ngồi trên ghế sô pha là bà Hoắc quý phái, xinh đẹp và Hoắc Minh Châu.
Ôn Noãn nhất thời không nói nên lời.
Cô ngồi xuống đối diện với hai người họ, hỏi thẳng: "Sao cô lại đến đây?"
Bà Hoắc lộ vẻ sầu bi.
Vì thằng con trai mà bà cũng phiền lòng không ít, nhưng nó lại chẳng biết cố gắng, nghe nói còn cãi nhau ầm ĩ với Ôn Noãn đến mức chia tay, nên giờ bà đã từng này tuổi rồi mà vẫn phải ra mặt vì nó!
Bà Hoắc nhỏ giọng thủ thỉ: "Cô nghe Hoắc Minh nói cháu đang dạy ở phòng âm nhạc, nên cô đã muốn đến xem từ lâu rồi, quả thực nơi này không tệ chút nào."
Bà kéo tay Hoắc Minh Châu, nói: "Minh Châu không có chút năng khiếu âm nhạc nào, nên cô muốn đưa con bé đến đây để bồi dưỡng thêm."
Hoắc Minh Châu thầm nghĩ: 'Mẹ ơi! Con đã đạt chứng chỉ dương cầm cấp mười từ hồi mười tuổi rồi mà.'
Bà Hoắc không thèm để ý đến cô ấy, chỉ nhìn chằm chằm vào Ôn Noãn, giọng điệu dịu dàng hiền lành: "Tuy Hoắc Minh là người đề nghị, nhưng đây là ý của cô! Noãn Noãn, cháu sẽ không vì Hoắc Minh mà cắt đứt quan hệ với cô chứ?"
Ôn Noãn cảm thấy da đầu tê dại.
Cô và chị Lê liếc mắt nhìn nhau.
Chị Lê đang xem kịch hay, hoàn toàn không có ý định giúp đỡ.
Ôn Noãn đành tự mình ứng phó, cô nhã nhặn nói: "Thưa cô, là thế này, chỗ chúng cháu chỉ nhận các bạn nhỏ dưới mười sáu tuổi thôi ạ."
Hoắc Minh Châu vội vàng nói: "Cháu cũng là bạn nhỏ mà."
Cô ấy mặt dày kéo tay Ôn Noãn: "Ôn Noãn, cô cứ coi cháu như bạn nhỏ năm tuổi là được rồi."
Da đầu Ôn Noãn lại tê dại thêm một lần nữa. Chị Lê vỗ vai cô, rồi bước ra ngoài.
Cô ấy không nhịn được cười, nếu còn ở lại đây chắc sẽ bật cười thành tiếng mất.
Ôn Noãn nhìn theo bóng chị Lê rời đi, rồi lại nhìn về phía mẹ con bà Hoắc, cảm thấy bất lực.
Cô đành khó khăn nói: "Cháu và Hoắc Minh đã chia tay rồi ạ."
Bà Hoắc khẽ giật mí mắt. "Cô chỉ dẫn Minh Châu đến học đàn thôi mà."
"Đúng vậy, cháu chỉ đến học đàn thôi ạ."
Ôn Noãn bất lực không thể làm gì hơn, từ chối một hồi lâu cuối cùng vẫn phải đồng ý.
Hoắc Minh Châu khẽ chớp mắt. Người trẻ tuổi hiểu lòng người trẻ tuổi!
Cô ấy lập tức cắt ngang lời: "Cháu biết rồi! Hai người còn chưa đến mức bàn chuyện cưới hỏi chứ gì!"
Cô ấy liếc nhìn Ôn Noãn, thầm nghĩ cô đúng là không biết lựa lời, sao có thể nói thẳng với người lớn mấy chuyện như hai người chỉ là 'bạn giường' được, dù mẹ cô ấy có cởi mở đến đâu cũng sẽ cảm thấy khó chịu.
Ôn Noãn khẽ giật mình.