Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 200: Em muốn làm gì?
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 200 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Noãn đổ cồn ra bông tăm y tế, lau miệng vết thương của anh.
Hoắc Minh đau điếng người, yết hầu anh khẽ động, nhưng vẫn cố nhịn không kêu thành tiếng.
Trong những khoảnh khắc như vậy, đàn ông con trai mà kêu la thì thật mất mặt.
Chỉ khi ân ái với cô, đến lúc tình nồng không thể kìm nén tiếng rên thì anh mới thốt ra âm thanh, mà mỗi lần Ôn Noãn nghe thấy, cô đều cảm thấy vô cùng kích thích...
Có lẽ là nghĩ đến những chuyện đó, ánh mắt Hoắc Minh lại trở nên sâu thẳm.
Bàn tay anh nhẹ nhàng ôm lấy cô, giọng nói đã khàn đặc: "Ôn Noãn, chúng ta từng ân ái trên chiếc ghế sô pha này rồi."
Ôn Noãn không thèm nể mặt anh.
Giọng cô rất bình tĩnh: "Sau này anh cũng có thể đưa người phụ nữ khác về đây, không chỉ là ghế sô pha, còn rất nhiều nơi khác có thể mang lại cảm giác kích thích cho luật sư Hoắc."
Anh nhíu mày: "Tôi chưa từng đưa người khác về đây."
Ôn Noãn khẽ cười, cụp mắt xuống.
Đúng là anh có thể chưa bao giờ đưa người phụ nữ khác về nhà, trong căn chung cư này chỉ có mỗi mình Ôn Noãn cô từng ở lại, nơi đây vẫn rất sạch sẽ.
Nhưng trong lòng Hoắc Minh còn một hòn đảo, trên hòn đảo đó, chỉ có một mình Kiều An.
Ôn Noãn không nói nhiều lời, dù sao đã chia tay rồi, có nói nhiều thêm cũng chẳng có ích gì.
Cô băng bó cho anh xong, lại nói: "Nếu ngày mai bị nhiễm trùng thì phải đi bệnh viện."
Cô rửa tay, chuẩn bị rời đi.
Hoắc Minh nắm lấy cánh tay cô.
"Đừng đi!"
Anh ôm cô từ phía sau: "Ôn Noãn, em ở lại với tôi."
Thân thể Ôn Noãn hơi cứng đờ.
Cô nhẹ nhàng tránh thoát khỏi vòng tay anh: "Hoắc Minh, tôi đã nói rất rõ ràng, mối quan hệ của chúng ta chấm dứt rồi."
"Tôi đói bụng, em nấu mì cho tôi!"
Ôn Noãn rút điện thoại ra: "Tôi đặt đồ ăn cho anh."
Hoắc Minh đánh rơi điện thoại của cô: "Em để người bệnh ăn đồ ăn giao tới sao? Hơn nữa, vết thương trên đầu tôi không biết sẽ trở nặng ra sao, có lẽ ban đêm sẽ xảy ra sự cố bất ngờ. Cô giáo Ôn, nếu như tôi gặp phải chuyện không may thì em cũng khó lòng chối bỏ trách nhiệm đấy."
Những thứ này toàn là mấy trò vặt vãnh của đàn ông.
Ôn Noãn biết, cô cũng hiểu những lời anh nói không phải không có lý.
Cô muốn mặc kệ anh, nhưng nếu như anh muốn dở trò bỉ ổi, tự ý khiến vết thương từ nhẹ thành nặng rồi đổ trách nhiệm lên đầu cô thì phải làm sao đây?
Ôn Noãn suy nghĩ một lát, không còn kiên quyết bỏ đi nữa.
Cô nhặt điện thoại lên, mở camera, chụp thẳng vào mặt Hoắc Minh một tấm.
"Em muốn làm gì?"
Ôn Noãn nhìn theo bóng lưng anh, lại nhìn cây dương cầm Moming Dew, trong mắt đọng lại chút hơi nước.
Dù sao anh cũng từng khiến cô vui sướng, cũng đã từng chiều chuộng cô...
Nhưng, chỉ là chiều chuộng mà thôi.
Hoắc Minh quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy nỗi phiền muộn chưa kịp tan biến trong đáy mắt Ôn Noãn.