Chương 213: Cô nhẹ nhàng đứng dậy

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 213: Cô nhẹ nhàng đứng dậy

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 213 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn vừa dứt lời.
Hoắc Minh sững người.
Anh chầm chậm buông Ôn Noãn, lặng lẽ đứng đó hút thuốc.
Ôn Noãn đã đoán trước được sẽ như vậy, nhưng cô vẫn cảm thấy tủi thân.
Cô nhẹ nhàng đứng dậy.
Sau một hồi im lặng, cô khẽ nói: “Hoắc Minh, thứ anh muốn là chuyện chăn gối! Còn tôi lại khao khát tình cảm, thậm chí còn muốn kết hôn. Cho nên anh thử nghĩ xem, chúng ta không hợp ở bên nhau đâu, sau những nồng nhiệt đó chỉ còn lại oán hận, cần gì phải như vậy!”
Hoắc Minh ném tàn thuốc xuống đất rồi giẫm lên.
Anh đứng trong bóng tối, nhìn cô.
Gương mặt nhỏ nhắn của Ôn Noãn trắng bệch, đôi mắt hơi ửng đỏ, giống như một chú thỏ nhỏ đáng yêu.
Hoắc Minh do dự một lúc lâu mới lên tiếng.
“Ôn Noãn, tôi thừa nhận, đúng là tôi xem tình yêu và sự nghiệp ngang bằng nhau! Bỏ công sức, tiền bạc để đổi lấy kết quả xứng đáng... Tôi không thấy điều đó có gì sai cả!”
“Nhưng tôi không chỉ muốn lên giường với em.”
“Nếu không, tôi đã không cứ mãi dây dưa với em như thế này rồi, phải không?”
Ôn Noãn nhìn anh, cô biết anh vẫn chưa nói điều cốt yếu.
Quả nhiên, ánh mắt Hoắc Minh sâu thẳm.
Anh nhẹ giọng nói: “Ôn Noãn, tôi không biết chúng ta có thể đi xa đến đâu! Nhưng tình cảm tôi dành cho em rất nghiêm túc, tôi cũng chưa từng dây dưa với cô gái nào khác ngoài em.”
Ôn Noãn cúi mắt.
Hoắc Minh không lừa cô, cũng không nói những lời đường mật để dỗ dành cô.
Anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên: “Ôn Noãn, tôi thích em.”
Nhưng chưa đến mức yêu.
Thời còn trẻ, anh đã từng yêu cuồng nhiệt, mãnh liệt, để đến bây giờ anh không còn tìm thấy cảm giác đau đớn đến xé lòng vì một cô gái nào nữa.
Anh thích Ôn Noãn, vì vậy không vui vẻ gì vì lần cãi vã này.
Nhưng sẽ không đến mức ăn ngủ không yên.
Hơn nữa... chỉ là sự khó chịu khi nhịp sống bị xáo trộn.
Anh vốn không định nói với cô những điều ấy, bởi bất kỳ cô gái nào nghe xong cũng sẽ không muốn làm hòa với anh. Thế nhưng Hoắc Minh lại cảm thấy chút thương hại cho Ôn Noãn.
Anh không muốn lừa dối cô!
Hoắc Minh lùi lại một bước.
Khuôn mặt tuấn tú hiện lên vẻ bình thản: “Xin lỗi, Ôn Noãn! Tôi không thể cho em thứ em muốn!”
Kể cả việc kết hôn và có con!
Cô thích Hoắc Minh, nhưng cô cảm thấy họ đã gặp nhau sai thời điểm. Cả hai đều đã trải qua những tổn thương trong chuyện tình cảm và mất niềm tin vào tình yêu.
Ôn Noãn bước sang một bên.
Cô nở một nụ cười nhạt: “Luật sư Hoắc, anh lái xe về cẩn thận nhé.”
Ánh mắt Hoắc Minh đầy thâm ý.