Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 212: Cảm giác này đúng là kích thích
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 212 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cảm giác này đúng là kích thích.
Chỉ cách một cánh cửa là cha mẹ cô, chỉ cần cô phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ, Ôn Bá Ngôn và dì Nguyễn sẽ biết ngay bọn họ đang làm gì...
Ôn Noãn siết chặt tay, đặt lên vai anh.
Hoắc Minh ôm chặt lấy cô, bàn tay vuốt ve khắp người...
Kỹ thuật của anh quả thật rất điêu luyện. Bị anh hôn và vuốt ve như vậy, Ôn Noãn vẫn cảm thấy rạo rực dù hoàn cảnh không phù hợp.
Nhưng cô lại cảm thấy ngượng ngùng.
Ngay khi Hoắc Minh định tiến xa hơn, cơ thể Ôn Noãn chợt cứng đờ.
Cô sợ hãi, cứ mỗi lần anh chạm vào nơi đó của cô là nỗi sợ hãi lại ập đến...
Đêm hôm đó, trong ký ức của cô chỉ còn lại nỗi đau giày vò.
"Không..."
Ôn Noãn vùi mặt vào vai anh, khẽ thì thầm: "Hoắc Minh, anh buông tha cho tôi được không? Tôi thật sự không chịu nổi những trò đùa của anh nữa rồi!"
Hoắc Minh cảm thấy một luồng dục vọng mãnh liệt dâng trào, dù sao anh cũng đã 'ăn chay' nhiều ngày rồi.
Nhưng anh cũng cảm nhận được Ôn Noãn đang rất bài xích anh. Mặc dù cơ thể cô khát khao anh, nhưng tâm trí cô lại hoàn toàn chống đối.
Anh nghiêng đầu, khẽ cắn nhẹ vành tai cô.
"Ôn Noãn, tôi không định đùa cho vui đâu!"
Anh nghiêm túc nói, anh muốn theo đuổi cô, muốn yêu đương với cô một cách đàng hoàng.
Khoảng thời gian họ ở bên nhau thật sự rất tốt đẹp, khiến anh không ngừng hoài niệm...
"Tôi không muốn!" "Hoắc Minh, tôi thừa nhận tôi có tình cảm với anh..."
"Nhưng tôi không muốn tiếp tục nữa!"
Ôn Noãn nói xong, nhẹ nhàng đẩy anh ra, rồi lập tức mở cửa.
Hoắc Minh cảm thấy lúng túng.
Anh và cô vừa cọ xát cơ thể một lúc, dù sao cũng đã nảy sinh phản ứng rồi. Giờ mà đi ra ngoài, chỉ cần Ôn Bá Ngôn để ý một chút là có thể nhận ra ngay.
Nhưng Ôn Bá Ngôn vẫn cười ha hả.
"Hoắc Minh, cậu không ra ngoài à!"
Hoắc Minh giả vờ rửa tay, vừa liếc xéo Ôn Noãn một cái, vừa đáp: "Cháu ra ngay đây ạ."
Mặt Ôn Noãn đỏ bừng, bưng đĩa trái cây ra phòng khách xong thì lập tức trốn về phòng mình.
Hoắc Minh ở lại nhà họ Ôn rất lâu, mãi đến đêm khuya mới ra về.
Anh đứng trước cửa phòng ngủ của Ôn Noãn, nói: "Ôn Noãn, tôi về đây!"
Ôn Noãn không muốn bận tâm đến anh.
Nhưng Ôn Bá Ngôn rất quý Hoắc Minh, ông bước đến chỗ cô, nói: "Noãn Noãn, không được vô lễ như vậy, ra tiễn Hoắc Minh đi con."
Ôn Noãn cũng muốn nói rõ mọi chuyện với anh.
Cô không muốn Hoắc Minh lại đến nhà cô thêm một lần nào nữa.
Cô im lặng mặc áo khoác vào, rồi đi theo Hoắc Minh xuống dưới nhà.
Hoắc Minh mở cửa ghế phụ, nói: "Lên xe nói chuyện."
Anh nhẹ nhàng hôn cô, ý đồ khơi dậy sự nhiệt tình trong cô.
Ban đầu Ôn Noãn còn phản kháng, nhưng sau đó cô đứng im bất động, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.
Lát sau...
Cô khẽ hỏi: "Hoắc Minh, anh có yêu tôi không?"