Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 22: Hắn ân cần với ai, Ôn Noãn cũng chẳng bận tâm
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Noãn ngây người, cảm thấy vô cùng bất ngờ. Hoắc Minh Châu? Cô ấy cũng ở bệnh viện này sao?
Ôn Noãn khẽ nâng mi mắt, nhìn thấy dưới ánh trăng là một đôi tình nhân đang quấn quýt, ôm hôn nồng nhiệt chẳng rời.
Cố Trường Khanh ôm eo vị hôn thê, hai tay nâng niu khuôn mặt nàng, cẩn trọng như bảo vật.
Hắn vốn là người nóng nảy, nhưng lúc này lại dỗ dành Hoắc Minh Châu như dỗ trẻ con: "Tối nay chỉ thế thôi! Em nên đi ngủ đi."
Hoắc Minh Châu ôm lấy cổ hắn, ánh mắt trong veo lại đầy vẻ quyến rũ: "Cố Trường Khanh, chúng ta đã đính hôn rồi, khi nào anh mới làm chuyện đó với em?"
Cố Trường Khanh đang định trả lời qua loa cho xong chuyện thì khóe mắt lại vô tình phát hiện Ôn Noãn đang đứng trong góc.
Ôn Noãn đứng ở hành lang, không biết đã chứng kiến cảnh này bao lâu rồi.
Bỗng nhiên, Cố Trường Khanh kéo Hoắc Minh Châu sát vào ngực mình, hắn không muốn nàng phát hiện ra Ôn Noãn.
Còn bản thân hắn lại chăm chú nhìn Ôn Noãn.
Việc Ôn Noãn được cứu sống là điều hắn không hề nghĩ tới, vốn dĩ hắn đã quyết định hy sinh cô, nhưng không ngờ số mệnh Ôn Noãn lại tốt đến vậy, có thể trở về nguyên vẹn.
Làm sao Hoắc Minh Châu có thể biết được suy nghĩ của Cố Trường Khanh?
Nàng vẫn đang đắm chìm trong tình ý nồng nàn, ngón tay trắng nõn thon dài nhẹ nhàng lướt trên ngực vị hôn phu, nhỏ giọng thúc giục: "Cố Trường Khanh, anh còn chờ đợi điều gì?"
Cố Trường Khanh chỉ thờ ơ đáp một tiếng.
Hắn muốn nhìn phản ứng của Ôn Noãn, nhưng cô chỉ khẽ cong khóe môi, rồi nhanh chóng xoay người rời đi...
Lòng Cố Trường Khanh bỗng căng thẳng.
Ôn Noãn đã từng yêu hắn sâu đậm như vậy, nếu hắn có chút không vui nào thì cô cũng sẽ khó chịu theo, đồng thời nghĩ trăm phương ngàn kế dỗ dành hắn vui vẻ.
Nhưng giờ đây, hắn định “làm” với người khác, vậy mà nội tâm cô cũng chẳng hề lay chuyển!
Hắn không tin... Không tin Ôn Noãn lại không có chút cảm giác nào!
"Thật sự muốn sao?"
Giọng Cố Trường Khanh vô cùng hờ hững.
Kế đó, hắn nhẹ nhàng níu lấy mái tóc dài của cô gái trong ngực rồi cúi đầu, cùng nàng hôn nhau điên cuồng...
Hắn vừa vội vã lại vừa tàn nhẫn.
Hoắc Minh Châu không chịu nổi, khẽ đấm vào vai hắn mấy cái, oán giận: "Cố Trường Khanh, anh làm sao vậy?"
Cố Trường Khanh dừng lại.
Ánh mắt hắn thâm thúy, đáy mắt là nỗi phiền muộn chẳng thể nào xua tan.
Hắn bỗng ôm Hoắc Minh Châu đi về phía phòng bệnh VIP. Hoắc Minh Châu xấu hổ tựa trên vai hắn, nhỏ giọng hỏi: "Anh thật sự muốn em sao?"
Cố Trường Khanh khẽ "ừ" một tiếng.
Khi hắn xoay người bước vào hành lang phòng bệnh, khóe mắt hắn liếc nhìn quanh, Ôn Noãn đã sớm đi từ lâu.
Con ngươi Cố Trường Khanh trở nên ảm đạm.
Trở lại phòng bệnh riêng, đây là lần đầu tiên hắn và Hoắc Minh Châu phát sinh quan hệ. Tuy Hoắc Minh Châu rất ngượng ngùng nhưng lại lớn gan, Cố Trường Khanh cũng không thể nói là hoàn toàn không có chút hưởng thụ nào, chỉ là... chung quy vẫn thiếu đi điều gì đó.
Đến khi kết thúc đã là rạng sáng.
Cố Trường Khanh ngồi trên ghế ở sân thượng, trên bàn tròn nhỏ có một hộp thuốc lá, hắn đã hút bốn năm điếu.
Rõ ràng hắn đã có được tất cả mọi thứ: vị hôn thê kiều diễm, tài nguyên từ phía nàng mang theo vô số lợi ích, hơn nữa cơ thể mới vừa được thỏa mãn, nhưng đáy lòng hắn lại trống rỗng.
Hắn không quên được ánh mắt của Ôn Noãn: đùa cợt, thờ ơ!
Một đôi tay mềm mại ôm lấy hắn từ phía sau.
Hắn sẽ không yêu ai, hắn chỉ thích quyền thế.
Dù là Ôn Noãn hay Hoắc Minh Châu cũng đều không phải ngoại lệ, chẳng qua hắn lựa chọn người sẽ mang lại nhiều lợi ích hơn cho mình mà thôi.
Hồi lâu sau, Hoắc Minh Châu bỗng nhiên mở miệng: "Vừa rồi em nhìn thấy cô giáo Ôn! Cố Trường Khanh, anh có phải vẫn còn tự trách vì không cứu được cô ấy không? Không sao đâu, anh em đã cứu cô ấy rồi, còn tự tay chăm sóc... Anh cứ yên tâm đi."
Yên tâm? Cố Trường Khanh cười nhạo một tiếng. Tiếp đó, tâm trạng hắn liền trầm xuống, hắn nhớ tới thái độ của Hoắc Minh Châu đối với Ôn Noãn, tuyệt đối không phải thái độ bình thường...