Cố Trường Khanh, anh định bồi thường thế nào?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Cố Trường Khanh, anh định bồi thường thế nào?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm, Ôn Noãn tỉnh dậy. Bên gối có đặt một chiếc hộp nhung vuông vức tinh xảo.
Ôn Noãn giật mình mở ra xem.
Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lóa mắt, kiểu dáng cổ điển của Tiffany, số carat có vẻ không nhỏ.
Ôn Noãn đoán được ai là người tặng. Cô cảm thấy buồn cười.
Cố Trường Khanh dồn cô vào bước đường cùng, khiến cô suýt bị cưỡng hiếp, vậy mà còn mặt mũi tặng cô nhẫn kim cương!
Cô định bảo hắn ta trả lại, thì cửa mở ra.
Cố Trường Khanh bước vào, thấy Ôn Noãn đang nhìn chiếc nhẫn kim cương kia, hiếm hoi mới dùng giọng điệu ôn hòa hỏi: "Dậy rồi à? Thích không?”
Ôn Noãn đóng hộp lại, cười nhạt.
"Thích chứ"
"Có người phụ nữ nào mà không thích nhẫn kim cương chứ!"
"Nhưng mà Cố Trường Khanh, đồ của anh tôi đều không cần."
Ôn Noãn nghĩ khi nhìn thấy vẻ mặt của hắn lần nữa, cô sẽ buồn nôn, căm phẫn, nhưng ngoài ý muốn, cô lại bình tĩnh như nhìn thấy người xa lạ.
Chắc là sau khi tuyệt vọng thì cũng hết yêu! Cố Trường Khanh cụp mắt, nhẹ giọng nói:
"Ôn Noãn, đây là bồi thường anh dành cho em, không có ý gì khác."
Ôn Noãn ngửa đầu ra sau, cố nhịn để nước mắt không rơi: "Bồi thường ư? Cố Trường Khanh, những thứ anh nợ tôi, anh lấy gì mà bồi thường đây? Nếu anh thật sự cảm thấy có lỗi thì hãy tha cho cha tôi đi... Tôi sẽ lập tức dẫn hai ông bà rời khỏi thành phố B, từ giờ trở đi sẽ không xuất hiện trước mặt anh, cũng sẽ không ngáng đường anh nữa! Cố Trường Khanh, coi như tôi cầu xin anh, được không?”
Cố Trường Khanh không thể làm được điều đó.
Hai tay hắn đút vào túi áo, đứng nghiêm: "Đợi em suy nghĩ kỹ càng thì chúng ta sẽ bàn lại."
Ôn Noãn không nhịn được nữa, cô ném chiếc nhẫn kim cương trong tay về phía hắn.
"Cố Trường Khanh, anh cút đi!"
Chiếc hộp cứng sượt qua thái dương Cố Trường Khanh, để lại một vệt máu...
Cố Trường Khanh không để tâm.
Hắn xoay người nhặt chiếc hộp đút vào túi áo. Hắn nghĩ, một ngày nào đó, hắn sẽ đích thân đeo chiếc nhẫn kim cương này cho Ôn Noãn, để cô ấy cam tâm tình nguyện làm người phụ nữ của hắn.
Hắn nói: "Ôn Noãn, lần này là ngoài ý muốn!" Ôn Noãn nhắm mắt lại, bảo hắn cút đi!
Cố Trường Khanh còn muốn nói gì đó thì cửa phòng bệnh bỗng nhiên mở ra.
Người bước vào là Hoắc Minh.
Hôm nay anh ăn mặc khá cầu kỳ, bộ âu phục đen trắng cổ điển, phối với chiếc áo sơ mi là lượt phẳng phiu, làm nổi bật gương mặt anh tuấn mê người!
Bầu không khí trong phòng bệnh trở nên kỳ lạ, nhưng Hoắc Minh dường như không nhận ra.
Anh nhìn về phía Cố Trường Khanh, hơi gật đầu, rồi đi đến cạnh giường Ôn Noãn, lấy đơn viện phí từ túi áo ra.
"Cô giáo Ôn, tiền thuốc men của cô hết 22.600... Kết bạn Zalo rồi chuyển cho tôi nhé?"
Ôn Noãn còn chưa ổn định cảm xúc, Hoắc Minh đã cầm điện thoại của cô lên.
Anh đứng bên giường, quét mã để thêm Zalo.
"Cô giáo Ôn nghèo thật đấy, số dư chỉ còn 18.000 sao?"
Gương mặt Ôn Noãn nóng bừng!
Hoắc Minh thản nhiên nói: "Còn nợ 4.600, nếu không, bữa nào cô đi đánh golf với tôi, coi như trả hết 4.600 vậy."
Ôn Noãn hơi ngẩng đầu.
Mái tóc màu trà mềm mại uốn quanh eo, cả người cô yếu ớt mềm mại.
Cô đặt tay lên cánh tay Hoắc Minh, nói nhỏ: "Bây giờ tôi có thể trả."
Hoắc Minh liếc cô một cái, rồi lại nhìn Cố Trường Khanh, cười nhạt nói một câu nước đôi: “Trường Khanh, em tránh mặt một chút! Em ở đây cô giáo Ôn sẽ không buông tay đâu!”
Một tiếng "Trường Khanh" đã áp chế Cố Trường Khanh.
Anh ngẫm nghĩ hỏi: "Không phải cô muốn trả nợ cho tôi sao?"
Ôn Noãn ngẩng mắt, nhìn anh với vẻ ngạc nhiên: "Không phải... Luật sư Hoắc, vừa nãy tôi chỉ phối hợp với anh thôi!"
Hoắc Minh vẫn nhìn cô, đôi mắt đen tĩnh mịch không chút cảm xúc.
Anh dùng vẻ ngoài điển trai của mình nhìn chằm chằm, bất kỳ người phụ nữ nào cũng sẽ có cảm giác... Ôn Noãn cảm thấy thân thể hơi run, bản năng phụ nữ khẽ trỗi dậy.