Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 25: Hắn dường như hối hận
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Trường Khanh không rời đi ngay lập tức.
Lúc Ôn Noãn bị Hoắc Minh cưỡng hôn trên giường bệnh, hắn đang đứng bên ngoài. Cố Trường Khanh tận mắt chứng kiến dáng vẻ mềm mại của Ôn Noãn khi bị hôn. Vì phẫn nộ, cả người hắn căng cứng, như một sợi dây cung bị kéo căng đến cực hạn, chực chờ đứt tung.
Cuối cùng, khi Ôn Noãn không chịu nổi nữa mà khẽ rên lên những tiếng yếu ớt, Cố Trường Khanh không nhịn được đấm mạnh vào bức tường đối diện. Máu bắn tung tóe. Lòng bàn tay Cố Trường Khanh rỉ máu.
Nhưng dường như hắn không hề cảm thấy đau, không hề nhúc nhích, chỉ là sắc mặt trầm lặng như mặt nước hồ thu.
Trong giây lát, Cố Trường Khanh muốn xông vào phòng bệnh, muốn cướp Ôn Noãn đi ngay trước mặt Hoắc Minh. Nhưng Cố Trường Khanh càng hiểu rõ, chỉ cần hắn tiến thêm một bước, hôn ước của hắn và Hoắc Minh Châu sẽ lập tức bị hủy bỏ.
Những gì hắn đã dày công xây dựng bấy lâu sẽ tan biến ngay lập tức!
Cố Trường Khanh bất ngờ rời đi, hắn lái xe đến một tiểu khu không mới mà cũng chẳng cũ.
Hắn từng sống ở đây hai năm, người bảo vệ vẫn còn nhớ rõ hắn. Khi hắn lái xe vào, người bảo vệ còn nhiệt tình chào hỏi: “Anh Cố về rồi à!”
Cố Trường Khanh gật đầu một cách vô cảm.
Hắn lên tầng, mở cửa một căn phòng. Căn hộ rộng khoảng tám mươi mét vuông, nơi chứa đựng tất cả những kỷ niệm của hắn và Ôn Noãn.
Khi đó, nhà họ Cố gần như sắp phá sản, mấy người nhà họ Cố chen chúc trong căn nhà cũ này, chứ đừng nói đến cuộc sống xa hoa. Ngay cả bà Cố, vốn quen ăn uống cầu kỳ, cũng phải tự mình đi chợ mặc cả mua những món đồ ăn ôi thiu, rẻ mạt về...
Thời gian đó, cuộc sống vô cùng túng thiếu.
Vì lo lắng đến lòng tự trọng của hắn, Ôn Noãn thường xuyên đến nấu cơm, lén lút chu cấp cho hắn.
Cô chính là một người phụ nữ ngu ngốc!
Cô tưởng rằng Cố Trường Khanh yêu cô, nhưng từ đầu đến cuối, hắn chỉ lợi dụng cô mà thôi.
Ôn Noãn chưa từng nhìn rõ mọi chuyện!
Ôn Noãn vẫn cho rằng Ôn Bá Ngôn bị cô liên lụy, cô không bao giờ biết Ôn Bá Ngôn chính là vật hy sinh mà Cố Trường Khanh đã chọn từ mấy năm trước, còn Ôn Noãn, cô chỉ là một công cụ để hắn lấy được sự tín nhiệm của Ôn Bá Ngôn mà thôi.
Công cụ này ngây thơ đến mức khiến Cố Trường Khanh không nỡ buông tay.
Cho dù công thành danh toại, hắn sẽ đi đâu để tìm được một người phụ nữ ngốc nghếch, đơn thuần và yêu hắn như vậy?
Hắn muốn giữ cô lại, giữ cô bên cạnh mình!
Nấu cơm cho hắn, xoa nhẹ trán khi hắn mệt mỏi, hoặc có lẽ, hắn sẽ cho phép cô sinh con cho hắn!
Dù sao, nếu thay một người khác để thế chỗ Ôn Bá Ngôn, e rằng sẽ hơi phiền phức!
Cố Trường Khanh đi đến ban công, lấy một điếu thuốc ra, châm lửa và chậm rãi hút. Sau khi hút khoảng bốn năm điếu thuốc, hắn gọi điện cho thư ký:
“Bên phía Ôn Bá Ngôn có thay đổi gì không? Hay vẫn là vụ án do luật sư Khương đại diện?”
Thư ký gật đầu xác nhận.
Cố Trường Khanh vô cảm dặn dò vài câu.
Thư ký kinh hãi.
Cô đi theo Cố Trường Khanh đã lâu, biết rõ quan hệ của hắn với Ôn Noãn, lúc này không khỏi lên tiếng giúp Ôn Noãn: “Tổng giám đốc Cố, bên phía cô Ôn... dù sao cũng...”
Cố Trường Khanh lạnh giọng nói: “Làm theo lời tôi nói! Xử lý cho sạch sẽ vào.”
“Ngày mai bố mẹ em sẽ đến, có lẽ muốn bàn chuyện cưới hỏi, anh bảo bác gái đến nhé.”
Trong đầu Cố Trường Khanh vẫn văng vẳng hình ảnh Ôn Noãn bị Hoắc Minh hôn như một chú mèo con, khiến toàn thân hắn tê dại. Hoắc Minh Châu cứ thúc giục, hắn mới miễn cưỡng đáp lại: “Anh biết rồi.”
Cúp điện thoại, hắn tự nhủ, thôi thì cứ như vậy đi!
Khi đàn ông đã có quyền thế, có thứ gì mà không có được chứ? Dù hai mươi năm sau, hắn cũng sẽ không hối hận về quyết định ngày hôm nay.