Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 26: Bộ mặt thật của gia đình Cố Trường Khanh
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiều hôm sau, Ôn Noãn được xuất viện.
Cô cầm điện thoại, phân vân không biết có nên gọi điện cho Hoắc Minh hay không, hay chỉ gửi tin nhắn Zalo cảm ơn.
Sau nhiều lần đắn đo, cô đành bỏ cuộc!
Ôn Noãn làm thủ tục xuất viện, mang theo vài món đồ chuẩn bị về nhà một chuyến, buổi chiều cô còn phải đến trung tâm âm nhạc để xin nghỉ phép.
Khi bước ra khỏi khoa nội trú, cô tình cờ gặp người quen ngay tại cửa.
Đó là mẹ và em gái Cố Tinh Tinh của Cố Trường Khanh.
Hai người họ xách theo mấy túi trái cây nhập khẩu vừa đi vừa trò chuyện, hẳn là đến thăm Hoắc Minh Châu. Khi nhìn thấy Ôn Noãn, cả hai đều tỏ ra hơi lúng túng.
Ôn Noãn khẽ gật đầu, định rời đi.
Bà Cố gọi cô lại, nói với giọng ôn hòa: “Ôn Noãn, bác có chuyện muốn nói với cháu.”
Cố Tinh Tinh kéo tay áo bà Cố, thẳng thừng nói: “Mẹ ơi, anh ấy đã chia tay với cô ta rồi! Mẹ còn muốn nói gì với cô ta nữa chứ?”
Bà Cố rất khôn khéo, bà ta biết rõ những gì con trai mình đã làm. Điều bà ta cần làm bây giờ là không để Ôn Noãn xuất hiện trước mặt Cố Trường Khanh, tránh làm ảnh hưởng đến hạnh phúc của con trai.
Bà Cố bảo con gái mình đi trước.
Cố Tinh Tinh giậm chân, khẽ hừ một tiếng rồi bỏ đi.
Chờ Cố Tinh Tinh đi khỏi, bà Cố lại tươi cười nói với Ôn Noãn: “Ôn Noãn à, theo lý mà nói, với mối quan hệ của chúng ta, bác nên mời cháu một tách cà phê để cùng trò chuyện. Nhưng hôm nay bố mẹ Minh Châu muốn bàn chuyện ngày cưới của hai đứa nhỏ, bác thật sự không có thời gian.”
Trong lòng Ôn Noãn cảm thấy lạnh lẽo.
Trước đây, khi nhà họ Cố gặp nạn, Ôn Noãn đã dốc hết tiền tiết kiệm ra giúp đỡ. Mẹ Cố Trường Khanh khi đó luôn miệng nói cô là con dâu duy nhất của nhà họ Cố, còn bảo rằng nếu ngày nào đó Cố Trường Khanh làm điều gì có lỗi với cô, bà ta chắc chắn sẽ không tha cho hắn.
Vậy mà mới được bao lâu đã thay đổi rồi?
Ôn Noãn cười nhạt, thực ra cô cảm thấy đến việc cười cũng trở nên thừa thãi.
Bà Cố có chút ngượng ngùng khi thấy thái độ lạnh nhạt của cô, nhưng bà ta vẫn không yên tâm, nói thêm mấy câu: “Thật ra thì điều kiện của cháu cũng rất tốt! Cháu chia tay với Trường Khanh, bác cũng thấy tiếc. Hiện tại Trường Khanh nhà bác đã có hạnh phúc của riêng nó rồi, Ôn Noãn cháu cũng nên suy nghĩ cho hạnh phúc của mình hơn, đúng không? Ngàn vạn lần đừng vì một người mà bỏ lỡ thanh xuân của mình.”
Ôn Noãn cảm thấy chán ghét.
Cô vốn không muốn để ý tới, nhưng thấy có người xuất hiện ở chỗ rẽ, cô nhẹ nhàng mà kiên định nói: “Bác yên tâm, cháu chắc chắn sẽ không vì một người mà bỏ lỡ thanh xuân của mình đâu.”
Bà Cố cười nói: “Cháu nghĩ được như vậy thì bác yên tâm rồi!”
Bà ta xoay người định đi tìm Hoắc Minh Châu, nhưng vừa quay đầu lại đã thấy khuôn mặt âm trầm của con trai mình.
Cố Trường Khanh một tay đút túi quần, nhìn chằm chằm Ôn Noãn, lạnh lùng nói: “Mẹ, mau đi lên!”
Mẹ Cố cười gượng rồi rời đi, nhưng Cố Trường Khanh vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Cả người Ôn Noãn trở nên lạnh lẽo. Thứ cô mất đi không chỉ có tình yêu, mà còn là sự tủi hổ khi tấm chân tình mà bản thân đã trao bị chà đạp...
Ôn Noãn không giải thích, cũng không quay đầu lại mà rời đi!
Cố Trường Khanh đứng đó, hồi lâu sau mới cười lạnh một tiếng: “Ôn Noãn, đừng ép tôi!”
Lúc này, Hoắc Minh Châu gọi đến, giọng nói nũng nịu: “Cố Trường Khanh, anh đang ở đâu vậy? Bố mẹ em đến rồi, mọi người đều đang chờ anh...”
Cố Trường Khanh dịu dàng trấn an: “Anh về ngay đây.”