Luật sư Hoắc: Lạnh lùng và dối trá

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Luật sư Hoắc: Lạnh lùng và dối trá

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn hơi sững sờ.
Cô vội vàng giơ chiếc túi giấy trong tay lên và nói: “Tôi mang áo khoác đến trả cho Luật sư Hoắc.”
Hoắc Minh đưa tay đón lấy.
Anh gật đầu, nói: “Phiền cô rồi.” Dứt lời, anh đi thẳng vào thang máy mà không nói thêm câu nào.
Ôn Noãn vội vã chạy theo: “Luật sư Hoắc, tôi muốn nhờ anh...”
Hoắc Minh nhấn nút, cửa thang máy mở ra, Ôn Noãn không chút ngần ngại bước vào.
Hoắc Minh liếc nhìn cô một cái.
Anh đứng trước gương chỉnh lại áo sơ mi, thản nhiên nói: “Tôi sẽ không nhận vụ án của cô.”
Tay chân Ôn Noãn lạnh toát.
Hình như Hoắc Minh đã biết chuyện gia đình cô!
Cô khẽ hỏi: “Tại sao?”
Cố Trường Khanh đã nói với anh rồi.
Hoắc Minh nhìn cô trong gương, cười nhạt: “Hắn ta không quan trọng đến mức đó! Cô Ôn, tôi chỉ thích công tư phân minh.”
Ôn Noãn hiểu rõ ý của anh: Nếu cô muốn vui vẻ với anh một thời gian thì anh sẽ hoan nghênh, nhưng nếu nhắc đến công việc thì không còn gì để nói nữa.
Cô hơi bối rối.
Hoắc Minh cũng không ép buộc cô.
Dù Ôn Noãn rất hợp với gu thẩm mỹ của anh, nhưng cũng không đủ để khiến anh phá lệ. Hơn nữa, rõ ràng là anh cũng không hứng thú với cô đến mức đó.
Chỉ nói vỏn vẹn vài câu mà thang máy đã lên đến tầng 28.
Thư ký của Hoắc Minh đang đợi ở cửa, nhìn thấy Ôn Noãn thì hơi kinh ngạc. Nhưng kinh nghiệm làm việc nhiều năm giúp cô ấy giữ được sự bình tĩnh, lễ phép nói: “Luật sư Hoắc, anh Mã đã đến rồi.”
Hoắc Minh ném chiếc túi giấy cho thư ký và nói: “Mang đi giặt đi.”
Thư ký hiểu ý, nhanh chóng rời đi trước.
Hoắc Minh cúi đầu xem tin nhắn trên điện thoại, thờ ơ nói với Ôn Noãn: “Cô tìm luật sư khác đi... Với lại, phụ nữ đeo thắt lưng đừng có nới lỏng quá.”
Nói xong, anh bước ra khỏi thang máy.
Ôn Noãn cảm thấy anh ta vừa dối trá vừa ngoài lạnh trong nóng!
***
Ôn Noãn bị Hoắc Minh từ chối, cô nghĩ đủ mọi cách nhưng vẫn không gặp được anh.
Dì Nguyễn ở nhà càng lo lắng hơn, không ngừng than phiền. Áp lực đè nặng lên Ôn Noãn, cô đành hẹn gặp Bạch Vi, một người bạn cùng lớp thời đại học.
Bạch Vi kết hôn ngay sau khi tốt nghiệp, chồng cô ấy là người có gia thế hiển hách ở thành phố B, có mối quan hệ rộng rãi.
Ôn Noãn nhờ Bạch Vi giúp cô tìm cách giải quyết.
Hai người hẹn nhau tại một quán cà phê, Ôn Noãn kể lại tình hình của mình.
Bạch Vi nghe xong liền mắng chửi Cố Trường Khanh một trận. Sau khi nguôi giận, cô ấy trợn mắt hỏi: “Đêm đó cậu thật sự suýt nữa đã xảy ra quan hệ với Hoắc Minh sao?”
Ôn Noãn đỏ mặt, khẽ khuấy cốc cà phê trong tay.
Bạch Vi khẽ nói: “Ôn Noãn, cậu cũng ghê gớm thật đấy! Hoắc Minh nổi tiếng là người có mắt nhìn rất cao, hiếm khi dính vào tai tiếng gì.”
Ôn Noãn cười khổ: “Tớ không còn lựa chọn nào khác, nếu không tớ cũng không quấy rầy cậu đâu.”
Hoắc Minh rất có thế lực trong giới, mà việc Bạch Vi giúp đỡ cô rất có thể sẽ đắc tội với anh ta.
Nhưng Bạch Vi rất trượng nghĩa, cô ấy nhờ hỏi vài người thì đã có được lịch trình của Hoắc Minh.
Ba giờ chiều ngày thứ bảy, Hoắc Minh có hẹn ở câu lạc bộ golf.
Ôn Noãn đi theo vợ chồng Bạch Vi đến đó, nhưng không ngờ Cố Trường Khanh cũng có mặt.
Ôn Noãn ngẩn người một lát. Bạch Vi hung hăng nhéo mạnh chồng mình, oán trách: “Sao anh không hỏi kỹ, có Cố Trường Khanh ở đây thì Ôn Noãn làm sao thoải mái được?”
Chồng Bạch Vi thành thật xin lỗi: “Thật xin lỗi, Ôn Noãn! Là do tôi không hỏi rõ.”
Trước khi Ôn Noãn kịp nói gì thì Hoắc Minh đã nhìn thấy bọn họ.
Lúc này, Hoắc Minh mới như để ý tới Ôn Noãn.
Ôn Noãn vốn có làn da rất đẹp, hôm nay lại cố tình ăn mặc rất thoải mái.
Áo thun rộng màu trắng và quần đùi thể thao màu xám nhạt.
Mái tóc dài màu trà được búi cao khiến cô trở nên tươi tắn và còn mang theo vài phần quyến rũ. Ánh mắt Hoắc Minh lướt qua đôi chân trắng nõn và thon dài của Ôn Noãn, hờ hững nói: “Tôi chưa gặp vị này bao giờ nhỉ...”