Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 4: Cô giáo Ôn, chú ý!
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoắc Minh giả vờ, chồng của Bạch Vi thấy vậy cũng rất biết điều mà phối hợp diễn theo.
"Ôn Noãn, bạn học thời đại học của Bạch Vi, là một tài nữ, lại còn là giáo viên dạy dương cầm."
Hoắc Minh khẽ cười một tiếng: "Hóa ra là cô giáo Ôn!"
Biểu cảm của anh ta như cười mà không phải cười, lịch thiệp vươn tay ra.
Những người đàn ông xung quanh thấy cảnh này đều vô cùng tò mò, đồng thời cũng có chút ao ước! Ai nấy đều nhận ra cô giáo dương cầm họ Ôn xinh đẹp này đến là vì Hoắc Minh.
Có người lên tiếng trêu chọc: "Luật sư Hoắc thật có phúc."
Dù sao Ôn Noãn cũng là người có da mặt mỏng, chưa từng chứng kiến cảnh tượng như thế này bao giờ nên mặt cô không khỏi đỏ ửng, làm bộ hào phóng đưa tay ra.
Bàn tay mềm mại của cô bị anh ta nắm chặt.
Hoắc Minh nắm chặt không buông, cười đầy quyến rũ nói: "Cô giáo Ôn, đánh một ván nhé?"
Nói xong, anh liền đi về phía sân bóng, không cho cô cơ hội từ chối.
Ôn Noãn đành phải đi theo.
Phía sau, Cố Trường Khanh cầm gậy golf, sắc mặt u ám.
Tâm trạng của Hoắc Minh lúc này rất tốt, ngay cả khi Ôn Noãn từ chối, anh cũng sẽ không tức giận.
"Để tôi dạy cô!"
Anh vừa thốt ra lời này, mọi người xung quanh liền hiểu ý của Hoắc Minh, ánh mắt của họ càng lúc càng trở nên ám muội.
Ôn Noãn cũng không ngốc, việc Hoắc Minh gần gũi với cô chỉ chứng minh một điều.
Anh ta không thích Cố Trường Khanh!
Ôn Noãn đứng trước mặt Hoắc Minh, mặc kệ anh ta ôm lấy mình từ phía sau. Cô đang mặc một chiếc quần thể thao ngắn, để lộ ra một mảng da trắng nõn nà, kề sát người anh ta, thậm chí cô còn cảm nhận được sức nóng từ cơ thể anh.
Mặt Ôn Noãn nóng bừng bừng.
"Cô giáo Ôn, chuyên tâm một chút!" Môi mỏng của Hoắc Minh thì thầm sát bên tai cô, hệt như đôi tình nhân đang nỉ non trò chuyện.
Ôn Noãn khẽ giật mình.
Hoắc Minh đã nắm chặt tay cô, vung gậy lên.
Bốn phía vang lên tiếng vỗ tay, đám người xung quanh nịnh hót đến phát buồn nôn.
"Luật sư Hoắc và cô giáo Ôn phối hợp rất tốt." "Luật sư Hoắc đánh rất hay!"
"Luật sư Hoắc chỉ cần đánh một gậy là đã vào lỗ rồi."
Đám đàn ông vẫn luôn nói như thế, cũng không thấy có vấn đề gì.
Sắc mặt của Ôn Noãn lại ửng hồng.
Hoắc Minh vuốt nhẹ vành tai mềm mại của cô, cười khẽ: "Cô Ôn, chúng ta lại đánh thêm một gậy nữa nhé?"
Kỹ thuật của anh ta rất tốt, chỉ cần một lần đánh là bóng đã vào lỗ.
Bốn phía lại vang lên tiếng vỗ tay, khuôn mặt anh tuấn mê người của Hoắc Minh lúc này đang vô cùng hăng hái.
Cả người Ôn Noãn run rẩy một hồi lâu.
Hôm nay, rõ ràng là cô chủ động mê hoặc anh ta, cuối cùng lại bị anh ta mê hoặc ngược lại.
Cô có một loại trực giác rằng, nếu Hoắc Minh cố ý trêu ghẹo thì 95% phụ nữ sẽ không thể chống đỡ nổi, chẳng qua anh ta là một người có địa vị cao nên không dễ gì tự hạ mình.
Ôn Noãn bị anh ta ôm vào trong ngực, lại đánh thêm mấy lần.
Lúc nghỉ ngơi giữa trận, Ôn Noãn ngồi bên cạnh Hoắc Minh. Anh ta lại chẳng nói chuyện với cô nhiều, đa phần là bàn chuyện làm ăn với những người kia, thỉnh thoảng cũng liên quan đến vấn đề pháp lý.
Ôn Noãn rất biết cách lấy lòng anh ta.
Đưa đồ uống, cầm khăn mặt... Hoắc Minh cũng không hề ngạc nhiên, bình thản tiếp nhận.
Bạch Vi cảm thấy có hy vọng.
Cô ấy kéo Ôn Noãn vào nhà vệ sinh, thì thầm: "Thật không ngờ luật sư Hoắc lại gian xảo như thế! Lúc trước tớ từng gặp anh ta trong vài bữa tiệc, dáng vẻ rất đàng hoàng."
Bạch Vi sợ Ôn Noãn chơi dao có ngày đứt tay, rơi vào đường cùng, bởi với thân phận của Hoắc Minh thì không có khả năng anh ta sẽ cưới Ôn Noãn, lại thêm một Cố Trường Khanh ngăn cản giữa bọn họ.
Ôn Noãn sớm đã nhìn thấu, cô nhẹ nhàng nói: "Nhiều nhất cũng chỉ là vấn đề thể xác mà thôi, tớ không ngây thơ đến mức đó đâu."
Cửa đã bị khóa từ bên trong.
Bạch Vi bên ngoài liều mạng đập cửa, thấp giọng mắng: "Cố Trường Khanh tên khốn kiếp này, loại người chuyên ức hiếp phụ nữ như anh thì sao có thể được coi là đàn ông!"
Cố Trường Khanh vốn dĩ không quan tâm đến loại trò trẻ con như thế này.
Nếu hắn ta không ác độc thì sao có thể không tiếc vứt bỏ Ôn Noãn, hơn nữa còn đuổi cùng giết tận?