Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 33: Ôn Noãn, em cầu xin anh đi!
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Noãn cúi mắt xuống, rất bình tĩnh nói: “Đó chỉ là do tự ái của hắn ta mà thôi.”
Cố Trường Khanh không yêu cô.
Hắn ta không cam lòng với nỗi nhục từng phải dựa dẫm vào nhà họ Hoắc, muốn vớt vát lại chút thể diện từ một khía cạnh khác. Mà Ôn Noãn – người phụ nữ từng yêu hắn sâu đậm – đã trở thành mục tiêu hoàn hảo nhất của hắn.
Bạch Vi càng thêm đau lòng, ôm lấy Ôn Noãn nói: “Mặc kệ hắn ta đi, hắn ta đúng là bị tâm thần phân liệt!”
Ôn Noãn khẽ thở dài.
Trong lòng cô đã có kế hoạch, chờ khi chuyện của bố cô kết thúc, cô sẽ đưa dì Nguyễn rời khỏi thành phố B, tới một nơi khác sinh sống. Nhưng cô luôn cảm thấy áy náy và buồn bã vì chuyện tình cảm của mình đã hại bố phải ngồi tù, khiến dì Nguyễn đã lớn tuổi vẫn phải sống cảnh phiêu bạt.
Bạch Vi an ủi cô một lúc lâu, sau đó do có việc nên rời đi trước.
Còn có chuyện tồi tệ hơn chờ Ôn Noãn. Cố Trường Khanh truy cùng diệt tận, từng nơi làm thêm của cô lần lượt gọi điện đến chấm dứt hợp tác. Ôn Noãn ngơ ngác gật đầu chấp nhận.
Cuộc gọi cuối cùng là của Cố Trường Khanh, Ôn Noãn vẫn trả lời. Không ai lên tiếng trước, chỉ có tiếng thở của cả hai hòa vào nhau ở hai đầu điện thoại.
Cuối cùng, Ôn Noãn đờ đẫn lên tiếng: “Cố Trường Khanh, anh còn muốn gì nữa?”
Hắn muốn cái gì?
Cố Trường Khanh cười lạnh: “Anh muốn gì, em không biết sao?”
Ôn Noãn im lặng, hắn ta không nhịn được, lại nói: “Ôn Noãn, em cầu xin anh đi! Nếu em cầu xin anh, mọi chuyện đều có thể giải quyết được. Tất cả những gì em mất đi, anh đều có thể bồi thường gấp đôi cho em. Khi đó, em sẽ sống tốt hơn trước, không phải sao? Em thử nghĩ lại xem, trước đây chúng ta chẳng phải đã rất vui vẻ hay sao?”
Ôn Noãn cười gằn: “Là cảnh tôi ở chung cư chờ anh về ăn cơm, trong khi anh lại đang ân ái với Đinh Tranh ư? Đây là vui vẻ mà anh nói hay sao?”
Giọng Cố Trường Khanh căng thẳng: “Ai nói cho em biết?”
Ôn Noãn nhẹ giọng đáp: “Anh nói xem?” Nói xong, cô lập tức cúp điện thoại.
Để bọn họ đấu đá lẫn nhau là tốt nhất!
Bên kia, Cố Trường Khanh từ từ buông điện thoại xuống, trong con ngươi đen ngập tràn vẻ ác độc.
Đinh Tranh, cô ta không muốn sống nữa!
Hắn và cô ta chỉ là vui chơi qua đường mà thôi, cô ta còn dám cho rằng mình là tình yêu đích thực của Cố Trường Khanh sao, còn dám lắm lời sau lưng hắn!
Cố Trường Khanh lập tức bấm số điện thoại nội bộ, định gọi thư ký, nhưng không ngờ, Đinh Tranh vì không chịu nổi cảnh cô đơn, đã tự ý đến. Thư ký bối rối nói: “Tổng Giám đốc Cố, tôi đã nói với cô ấy là anh đang họp.”
Cố Trường Khanh nới lỏng cà vạt, lạnh lùng nói: “Cho cô ta vào.”
Thư ký hơi kinh ngạc nhưng vẫn vội vàng dẫn Đinh Tranh vào.
Hôm nay Đinh Tranh còn cố tình ăn diện, cô ta mặc một chiếc váy bó sát người tôn lên thân hình mềm mại, xinh đẹp. Cô ta vừa đến đã lập tức ôm lấy Cố Trường Khanh, tỏ vẻ khéo léo, dịu dàng nói: “Tâm trạng không tốt sao? Em hẹn anh, anh lại nói không rảnh.”
Cố Trường Khanh ôm lấy chiếc cổ thon dài, cúi đầu hôn lên môi cô ta.
Đinh Tranh sững sờ.
Cuối cùng thì cô ta cũng nhận ra Cố Trường Khanh thật kỳ lạ! Hắn rất khác so với thường ngày, nhưng cô ta không nhận ra hắn khác ở điểm nào.
Ngay khi Đinh Tranh đang chìm trong suy nghĩ thì cảm thấy da đầu mình đau nhói.
Cố Trường Khanh túm lấy tóc của cô ta, đập mạnh xuống bàn. Ngay lập tức, trán cô ta va chạm mạnh với mặt bàn lạnh lẽo, máu chảy đầm đìa...