Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 34: Cố Trường Khanh, anh yêu cô ta rồi!
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đinh Tranh sững sờ.
Cố Trường Khanh không chút thương hại, túm lấy mái tóc đen của cô ta, ép cô ta đối mặt với hắn, sắc mặt cực kỳ lạnh lùng: "Cô có biết hậu quả của việc nói lung tung không?"
Đinh Tranh đau đớn nhưng càng hoảng sợ hơn, cuối cùng cô ta cũng hiểu được cơn tức giận của Cố Trường Khanh đến từ đâu.
Hắn không muốn Ôn Noãn biết chuyện của bọn họ!
Đinh Tranh không muốn tin sự thật này, thấp giọng nói: “Không phải anh không yêu cô ta sao?”
"Đúng vậy! Không yêu!" Nụ cười của Cố Trường Khanh càng thêm lạnh lẽo: "Nhưng cô là cái thá gì? Cô cũng xứng đáng can thiệp vào chuyện giữa tôi và cô ấy sao?"
Đinh Tranh vừa cười vừa khóc.
Máu hòa cùng nước mắt đã khiến lớp trang điểm tinh xảo của cô ta trở thành một mớ hỗn độn, trông thật ghê người.
Cô ta cười khẽ nói: "Cố Trường Khanh, anh yêu cô ta rồi!"
"Không yêu!"
"Anh không yêu cô ta ư? Vậy tại sao anh lại quan tâm đến việc cô ta biết sự thật? Anh không muốn cô ta biết anh là một kẻ bẩn thỉu, là thằng khốn nạn có thể ngủ với bất cứ người phụ nữ nào sao?"
"Nếu anh không yêu cô ta thì tại sao lại làm mọi cách để đối phó với cô ta?”
"Anh không yêu cô ta, vậy tại sao suốt bốn năm nay anh không hề chạm vào cô ta? Anh thực sự không có hứng thú, hay là không nỡ? Cố Trường Khanh, anh rất hối hận phải không? Bốn năm anh không nỡ chạm vào cô ta, giờ cô ta độc thân rồi, có thể làm chuyện đó với người khác bất cứ lúc nào...”
Hai mắt Đinh Tranh đỏ hoe, hùng hổ nói.
Cô ta cứ ngỡ mình đã đánh bại Ôn Noãn, nhưng giờ đây cô ta mới nhận ra mình mới chính là kẻ ngốc. Cố Trường Khanh vốn chưa bao giờ thích cô ta, ngoài quyền lực ra, hắn còn quan tâm đến Ôn Noãn!
Cô ta khoái trá nói, nhưng bị Cố Trường Khanh tát hai cái.
Khóe môi Đinh Tranh run rẩy, nhưng cô ta vẫn cười khẽ: "Cố Trường Khanh, tôi bị đánh cũng không sao! Quan trọng là... Ôn Noãn sẽ không bao giờ quay lại bên cạnh anh nữa. Cho dù anh có được thứ mình muốn thì cũng không bao giờ chiếm được trái tim cô ta!"
"Cút!" Cố Trường Khanh gầm nhẹ một tiếng.
Đinh Tranh đứng thẳng người, lau vết máu trên khóe miệng, kiêu ngạo rời đi.
Cố Trường Khanh vẫn còn đang tức giận, hắn hung hăng đập nát chiếc điện thoại trong tay! Thư ký đứng ở cửa, đang định bước vào, nhìn thấy liền sững sờ.
Tổng Giám đốc Cố chưa bao giờ tức giận đến thế!
Cố Trường Khanh đứng trong đống bừa bộn, nhẹ giọng nói: "Ngày mai tôi sẽ gặp Ôn Noãn!"
Thư ký hiểu ý của hắn, sắc mặt khẽ thay đổi.
Ôn Noãn tạm thời giấu dì Nguyễn chuyện mình thất nghiệp, dạo này ở nhà xảy ra quá nhiều chuyện, cô không muốn làm dì Nguyễn lo lắng.
Ban đêm, cô không ngủ được, vẫn luôn suy nghĩ về tương lai.
Một giờ sáng, Hoắc Minh gọi điện, Ôn Noãn không bắt máy mà nhắn tin Zalo cho anh:
[Dì đang ngủ, tôi sợ đánh thức dì.]
Chỉ trong vòng một phút, Hoắc Minh đã trả lời tin nhắn:
['Thứ bảy này tôi sẽ về, cô giáo Ôn muốn quà gì?']
Ôn Noãn không biết trả lời thế nào.
Cô đã có ý định rời khỏi thành phố B nên đương nhiên không muốn dây dưa nhiều với Hoắc Minh. Hơn nữa, cô cũng không phải là người thích chơi đùa bừa bãi...
Do dự nhiều lần, cô mới trả lời:
[Luật sư Hoắc, cảm ơn anh vì khoảng thời gian này.]
Ngay tức khắc, cô tự cười giễu bản thân vì đã suy nghĩ quá nhiều!
Một người đàn ông xuất thân từ gia đình danh giá như Hoắc Minh làm sao có thể có tương lai với cô? Cùng lắm, đó cũng chỉ là một đoạn nhân duyên mong manh tựa sương sớm mà thôi!
Cả đêm Ôn Noãn ngủ không ngon giấc, nhưng buổi sáng cô vẫn dậy sớm vì sợ dì Nguyễn nghi ngờ.
Tắm rửa xong, cửa phòng bị đẩy ra, sắc mặt dì Nguyễn tái nhợt, đôi môi run rẩy: "Ôn Noãn, cha con tự sát trong tù rồi!"