Chương 35: Bị ép đến đường cùng

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 35: Bị ép đến đường cùng

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn chết lặng.
Dì Nguyễn mặt cắt không còn giọt máu, lặp lại: "Bố con tự tử trong tù rồi! Bây giờ đã đưa đi cấp cứu nhưng tình hình không mấy khả quan! Ôn Noãn, dì mong con hãy tìm cách để dì gặp ông ấy một lúc! Cơ thể ông ấy vẫn luôn không được khỏe, lần này lại chịu đả kích lớn!"
Dì Nguyễn ôm mặt, đau đớn nức nở.
Đầu óc Ôn Noãn quay cuồng, cô không thể tin một người kiên cường như bố mình lại tự tử, rõ ràng hôm đó ông vẫn còn khỏe mạnh! Cô lập tức gọi điện cho Khương Minh, nhờ ông ấy làm thủ tục để hai người họ vào gặp Ôn Bá Ngôn một lát.
Khương Minh cũng đã nắm được thông tin, đang định bàn bạc với Ôn Noãn nên đã mời cô đến phòng làm việc để nói chuyện.
Ôn Noãn an ủi dì Nguyễn, hai người vội vã đến văn phòng mà không kịp ăn uống gì.
Thái độ của luật sư Khương rất nghiêm trọng.
Trước mặt mẹ con Ôn Noãn, ông ấy gọi liên tục mấy cuộc điện thoại, cuối cùng ông ấy đặt điện thoại xuống, lắc đầu nói: "Ông ấy vẫn sống nhưng chưa thể bảo lãnh ra ngoài, vẫn phải ở trong đó để điều trị."
Vì có mối quan hệ với Khương Duệ, Khương Minh nhẹ nhàng gợi ý: "Ôn Noãn, bố cô liên quan đến vụ án của Cố Thị, cô... hay là cô hãy tìm thời điểm thích hợp đến gặp Tổng Giám đốc Cố, xem thử còn cách nào khác không?”
Tổng Giám đốc Cố... Cố Trường Khanh!
Ôn Noãn đau đớn nhắm mắt lại, cô vốn nên đoán được thủ đoạn của Cố Trường Khanh! Hắn gây ra nhiều chuyện tàn nhẫn như vậy cũng chỉ vì muốn ép cô quay lại bên cạnh hắn.
Thế nhưng, sao cô có thể quay lại chứ?
Nếu cô trở thành người thứ ba, đến lúc bố cô ra ngoài chắc sẽ tức đến hộc máu! Nhưng nếu cô không chịu nhượng bộ thì bố cô phải làm sao, dì Nguyễn phải làm sao? Chẳng lẽ muốn cả nhà tan nát sao?
Ôn Noãn ngồi thẫn thờ. Luật sư Khương thấy vậy có chút đau lòng, ông ấy ôn tồn nói tiếp: "Hoắc Minh không phải là người không biết điều,
mấy hôm trước cậu ta đến chỗ tôi lấy..."
Ông ấy đột nhiên nhớ đến chuyện Hoắc Minh nhờ vả, lập tức không nói nữa.
Nhỡ Hoắc Minh đổi ý thì chẳng phải lại khiến cô gái người ta thất vọng sao?
Ôn Noãn nghe theo ý kiến của ông ấy, cô gật đầu.
Lúc ra ngoài, cô cầm lấy di động, do dự không biết có nên gọi cho Hoắc Minh không, thế nhưng tối qua cô vừa từ chối anh, bây giờ lại gọi điện nhờ vả thì liệu anh có để tâm đến cô không?
Ôn Noãn không chắc.
Nhưng vì chuyện của bố, cuối cùng cô lấy hết can đảm gọi điện... Điện thoại không liên lạc được, Hoắc Minh tắt máy.
Ôn Noãn khẽ thất vọng, cô không dám đối mặt với dì Nguyễn.
Dì Nguyễn, dì Nguyễn... Dì đâu rồi?
Ôn Noãn còn tưởng rằng dì Nguyễn đi vào phòng vệ sinh, tìm hết một lượt nhưng không thấy bà ấy đâu cả.
Trong lòng cô bắt đầu lo lắng, gọi điện cho dì Nguyễn: "Bắt máy... làm ơn bắt máy…”
Điện thoại đổ chuông nhưng không ai nhấc máy. Ôn Noãn chợt nhớ đến điều gì đó, cô chạy thật nhanh về phía thang máy, Ôn Noãn điên cuồng nhấn nút... khi cô đứng trong thang máy, cả cơ thể cô đều run lên.
Dì Nguyễn... Xin đừng làm chuyện dại dột!
Không được...
Cuối cùng Ôn Noãn vẫn chậm một bước, khi cô chạy đến phòng làm việc của Tổng Giám đốc Cố, bên trong đã vô cùng hỗn loạn.
Cố Trường Khanh lấy tay ôm bụng, dựa vào bàn làm việc bằng gỗ lim, máu không ngừng trào ra từ kẽ tay.
Cô nhìn thấy mà kinh hoàng!
Ôn Noãn nước mắt giàn giụa.
Cô bước lên trước nhẹ nhàng ôm dì Nguyễn, nghẹn ngào nói: "Dì Nguyễn, đừng sợ... con ở đây!"
Cố Trường Khanh ôm vết thương, máu không ngừng trào ra.
Thư ký muốn xử lý vết thương cho hắn nhưng bị hắn đẩy ra, hắn gằn hỏi Ôn Noãn từng chữ một: "Em không nhìn thấy anh đang chảy máu hay sao? Ôn Noãn, anh sống hay chết cũng không liên quan đến em, có phải không?"