Chương 41: Đêm mưa và sự cứu rỗi của Hoắc Minh

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 41: Đêm mưa và sự cứu rỗi của Hoắc Minh

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn rời khỏi biệt thự. Cơn mưa ngày càng nặng hạt, khiến trời đất chìm trong màn sương mù mịt. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, những vũng nước đọng lại trên mặt đất lấp loáng.
Ôn Noãn lê bước thẫn thờ trong đêm mưa lạnh lẽo, đôi giày cao gót của cô cứ thế miệt mài trên phố. Cô đi mãi, đi mãi, cho đến khi gót giày cọ xát làm rách da thịt, máu đỏ tươi thấm ra, chảy xuống mu bàn chân trắng nõn.
Đau đớn, quá đỗi đau đớn... Ôn Noãn khẽ ngẩng đầu, mặc cho những hạt mưa lạnh buốt tạt thẳng vào mặt.
Yêu Cố Trường Khanh là lỗi lầm của cô! Giờ đây, cô chỉ còn lại sự căm hận dành cho hắn. Cô không muốn dùng cả đời để báo thù, thà chết cùng hắn còn hơn.
Nước mắt của Ôn Noãn tuôn rơi như mưa, nhưng trong đêm mưa lạnh giá này, chúng chẳng là gì cả! Cô chậm rãi ngồi xổm xuống, mặc kệ những dòng nước mưa xối xả gột rửa.
Bỗng nhiên, một chiếc ô đen che phủ trên đỉnh đầu cô, và một bóng hình cao lớn bao trùm lấy cơ thể cô.
Ôn Noãn ngẩng mặt lên, và cô nhìn thấy Hoắc Minh.
Anh vẫn mặc bộ lễ phục chỉnh tề, như vừa bước ra từ một buổi tiệc trang trọng nào đó, toát lên vẻ anh tuấn, trưởng thành. Lúc này, ánh mắt anh chăm chú nhìn cô, mang theo một hơi ấm khiến Ôn Noãn khẽ rung động.
Lại là anh, Hoắc Minh! Tại sao anh luôn xuất hiện vào những khoảnh khắc cô khốn khổ nhất, và cô... lại được cứu rỗi.
“Cô giáo Ôn, tôi đã tìm cô cả đêm,” giọng Hoắc Minh trầm khàn vang lên, quyến rũ đến lạ, thậm chí còn hơn cả tiếng đàn Cello.
Ôn Noãn ngẩng đầu, nhìn anh đưa bàn tay về phía cô.
Cô vẫn bất động, toàn thân cứng đờ đến mức không thể phản ứng.
“Nhóc đáng thương,” Hoắc Minh khẽ thở dài.
Anh dứt khoát cúi xuống, bế bổng cô lên. Cả người cô đã sớm ướt sũng, làm ướt cả quần áo của anh, nhưng anh dường như chẳng hề bận tâm.
Cơ thể Hoắc Minh ấm nóng, khiến Ôn Noãn bất giác hoàn hồn.
Mặt cô kề sát mặt anh, thậm chí chỉ cần cúi đầu xuống là có thể vùi vào hõm cổ anh. Tư thế hai người thân mật đến mức khiến Ôn Noãn nảy sinh ảo tưởng...
Cô cảm thấy có điều không ổn, muốn giãy giụa.
Hoắc Minh khàn giọng nói: “Đừng cử động!”
Anh nhẹ nhàng đặt cán ô vào tay cô. Lòng bàn tay anh ấm nóng đến mức Ôn Noãn muốn rụt lại, nhưng anh không cho phép. Anh nhanh chóng bao bọc bàn tay mềm mại của cô trong lòng bàn tay mình.
Ôn Noãn ngơ ngác nhìn anh, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, trông thật mời gọi.
Hoắc Minh cúi đầu, say đắm hôn cô giữa màn mưa.
Mưa xối xả như trút, nhưng trời đất lại tĩnh lặng đến lạ, dường như xung quanh chỉ còn lại hai người họ. Ban đầu Ôn Noãn còn kháng cự, nhưng Hoắc Minh trong chuyện tình cảm lại cực kỳ bá đạo, cô dần dần bị anh khuất phục.
Chiếc ô lớn màu đen rơi xuống đất, bị gió thổi bay đi...
Ôn Noãn không nhịn được vòng tay ôm lấy cổ người đàn ông, ngửa đầu hôn môi anh, giống như đang dâng hiến bản thân mình cho anh. Những âm thanh khẽ khàng đầy gợi tình càng khiến mặt cô ửng đỏ, trái tim đập thình thịch...
Giờ phút này, không cần nói bất cứ lời nào, cả hai đều ngầm hiểu trong lòng!
Cố Trường Khanh, giờ đây đã không còn quan trọng nữa.
Hoắc Minh đưa Ôn Noãn về căn hộ sang trọng của mình tại một khu phố phồn hoa. Nhìn bộ quần áo ướt sũng trên người Ôn Noãn, anh lấy một chiếc áo sơ mi đen từ trong tủ ra đưa cho cô: “Cô đi tắm rồi thay quần áo đi. Cứ mặc tạm áo này trước, sáng mai tôi sẽ dặn thư ký mang đồ tới.”
Ôn Noãn đã hai mươi bốn tuổi, không còn là cô gái ngây thơ đến mức không hiểu chuyện gì.
Ôn Noãn khẽ cắn môi dưới, rồi bước vào phòng tắm... Khi bước ra, trên người cô chỉ độc một chiếc áo sơ mi của anh.
Hoắc Minh rất cao, khoảng một mét tám mươi sáu. Chiếc áo sơ mi của anh giờ đây hóa thành chiếc váy ngủ trên người Ôn Noãn, màu sắc nhã nhặn và kiểu dáng rộng rãi rất hợp với làn da cô. Dưới vạt áo là đôi chân trắng nõn, thon dài và xinh đẹp.
Khi Hoắc Minh bước vào để lấy tài liệu, anh đã bắt gặp cảnh tượng đó. Yết hầu anh không kìm được khẽ nhấp nhô hai lần.