Chương 40: Cố Trường Khanh, chúng ta không nên như thế này!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 40: Cố Trường Khanh, chúng ta không nên như thế này!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn không nói gì.
Cố Trường Khanh lặng lẽ nhìn cô một lúc, rồi đứng dậy đặt ly rượu xuống: "Ăn cơm đi!"
Ôn Noãn lạnh nhạt nói: "Cố Trường Khanh, anh không cần phải làm vậy."
Nghe cô nói thế, Cố Trường Khanh khẽ cười một tiếng.
Hắn bước đến trước mặt cô, khẽ bóp cằm thon dài xinh đẹp của cô: "Cũng đúng! Quả thật chúng ta không nên như thế này, dù sao bây giờ em cũng coi anh như thú dữ... Ôn Noãn, em hận anh đến mức đó sao?"
Ôn Noãn đứng thẳng người, cô không cho phép mình rơi lệ. Vì một kẻ như Cố Trường Khanh, hoàn toàn không đáng.
Cô nhìn thẳng vào hắn, nhẹ giọng nói: "Tôi yêu anh hay hận anh cũng chẳng thể thay đổi được điều gì."
"Vậy thì cứ yêu anh đi, ít nhất sẽ có lợi cho em hơn, phải không?" Cố Trường Khanh khẽ xoa khuôn mặt cô, sau khi xoa lại cảm thấy thích thú không muốn buông tay.
Bên cạnh hắn có vô số phụ nữ, thậm chí còn có một vị hôn thê xinh đẹp.
Nhưng Ôn Noãn thì khác, cô là miếng mồi béo bở mà bốn năm qua hắn đã kiên nhẫn chờ đợi, chưa chạm vào. Giờ đây, hắn muốn nuốt trọn cô vào bụng, ăn sạch không chừa xương!
Cố Trường Khanh chăm chú nhìn vào khuôn mặt Ôn Noãn, giọng nói đầy mê hoặc: "Hay là bây giờ chúng ta bàn xong điều kiện, tối nay em ngủ lại đây một đêm nhé?"
Mắt Ôn Noãn đỏ hoe.
Cô rất bình tĩnh nói: "Tối nay tôi phải về nhà! Hơn nữa... Cố Trường Khanh, nếu anh muốn tôi ở bên cạnh anh, vậy thì phải đợi đến khi cha tôi và dì Nguyễn an toàn rời khỏi thành phố B. Bằng không, chúng ta không cần bàn thêm bất cứ điều gì nữa."
Hôm nay tâm trạng hắn thực sự rất tốt, hắn đồng ý phá lệ: "Được! Nghe theo em! Chỉ cần em đồng ý ở bên cạnh anh, anh sẽ cho chú Ôn và dì Nguyễn rời khỏi thành phố B an toàn. Anh cũng sẽ trả lại đầy đủ mọi thứ của nhà họ Ôn!"
Ôn Noãn lặng lẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Bỗng nhiên, Cố Trường Khanh ôm ngang eo cô, đặt cằm lên vai cô, dịu dàng nói: "Anh đã mua cho em một căn biệt thự ở ngoại ô thành phố. Khi nào có thời gian rảnh, anh sẽ đến thăm em, được không?"
Ôn Noãn vẫn vô cùng lạnh lùng, nhưng thái độ đã không còn gay gắt như trước.
Cố Trường Khanh cố ý lấy lòng cô, áp sát vào vành tai mềm mại của cô, nói: "Chúng ta nên có một đứa con! Ôn Noãn, anh muốn một bé con ngoan ngoãn giống như em."
Ôn Noãn cảm thấy vô cùng buồn nôn!
Có một chuyện Bạch Vi nói rất đúng, Cố Trường Khanh mắc chứng tâm thần phân liệt! Nếu không, làm sao hắn có thể làm đủ mọi chuyện xấu xa, rồi sau đó lại giả vờ si tình đến thế?
Ôn Noãn ghét hắn, vì vậy cơ thể cô cứng đờ vì kháng cự.
Làm sao Cố Trường Khanh lại không biết điều đó chứ?
Hắn cười nhạo một tiếng, cũng không quá bận tâm.
Dù sao thì người cũng đã nằm trong tay hắn, để sau này từ từ chăm sóc, dạy bảo cũng không muộn! Ôn Noãn rất ngây thơ, giống hệt một tờ giấy trắng, còn hắn thì muốn lấp đầy tờ giấy trắng đó bằng cái tên Cố Trường Khanh của mình.
Ôn Noãn không ở lại lâu.
Khi cô rời đi, Cố Trường Khanh đích thân đưa cô đến căn biệt thự.
Trong tay Ôn Noãn là chiếc chìa khóa biệt thự.
"Ngày mai anh sẽ lập tức rút đơn kiện! Cha em và dì Nguyễn sẽ không sao cả!" Cố Trường Khanh khẽ cười: "Ôn Noãn, anh không muốn đợi quá lâu, đừng khiến anh thất vọng, em hiểu chứ?"
Dưới ánh đèn trước biệt thự.
Khuôn mặt Ôn Noãn đẹp như tranh vẽ, cô nhẹ nhàng nói: "Cố Trường Khanh, tôi đã từng khiến anh thất vọng lần nào sao?"
Nói xong, cô ngước mắt nhìn hắn.
Trong đôi mắt đã từng đong đầy dịu dàng yêu thương, nay chẳng còn chút niềm vui nào của ngày xưa, chỉ còn lại sự oán giận ngập tràn.
Cố Trường Khanh không muốn nhìn sâu hơn.
Hắn nhìn bóng lưng tràn ngập vẻ cự tuyệt của Ôn Noãn... Bỗng nhiên, hắn có một dự cảm, rằng bất kể hắn dùng thủ đoạn gì để giữ Ôn Noãn ở bên cạnh, trái tim cô cũng sẽ không thuộc về hắn.
Cố Trường Khanh cũng không suy nghĩ quá lâu.
Hắn chắc chắn rằng, đối với hắn, Ôn Noãn chỉ là một đối tượng khơi dậy lòng chinh phục của đàn ông. Cho đến tận lúc này, hắn chưa từng yêu cô.
Chưa bao giờ!