Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 46: Hoắc Minh ra tay, Ôn Noãn thở phào
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Trường Khanh không tin: "Em mặc kệ chú Ôn và dì Nguyễn như vậy sao? Em định trơ mắt nhìn bọn họ ngồi tù à?"
Ôn Noãn không muốn đôi co với hắn thêm.
Cô chỉ nói: "Tôi sẽ không đến biệt thự của anh nữa, chìa khóa tôi đã gửi lại cho thư ký của anh rồi."
Chuyện gì đã khiến Ôn Noãn thay đổi ý định? Hắn định hỏi nhưng cô đã cúp máy.
Cố Trường Khanh mặt mày u ám gọi điện cho thư ký: "Điều tra tình hình gần đây của Ôn Bá Ngôn rồi báo lại cho tôi."
Thư ký bên kia lập tức đi tìm hiểu, năm phút sau, thư ký gọi điện báo, giọng nói run rẩy: "Tổng Giám đốc Cố, Ôn Bá Ngôn đổi luật sư rồi. Tôi đang tiếp tục điều tra."
"Không cần nữa!" Cố Trường Khanh cúp máy.
Hắn định tự mình đến trại tạm giam một chuyến, muốn xem rốt cuộc là kẻ nào dám nhận vụ án này mà không có sự cho phép của hắn, lại còn có khả năng xoay chuyển cục diện sao?
Cố Trường Khanh nhanh chóng mở cửa xe, lái về hướng trại tạm giam. Vết thương trên lưng hắn còn chưa lành hẳn, những hành động này khiến băng gạc bên trong đã thấm máu đỏ tươi nhưng hắn chẳng mảy may để tâm.
Hai mươi phút sau, xe của Cố Trường Khanh dừng lại trước trại tạm giam. Vừa mới xuống xe, hắn đã trông thấy một bóng người khí chất phi phàm đang bị đám đông vây quanh.
Chính là Hoắc Minh.
Anh mặc một bộ vest sang trọng, vừa tuấn tú vừa kiêu ngạo.
Lúc này, anh đang bước xuống bậc thềm, vừa đi vừa trò chuyện với đám lãnh đạo, cử chỉ vẫn điềm đạm, khiêm nhường.
Thư ký Trương cũng ở đó, cười nói: "Vậy cứ đưa đến đây. Lần này lại phải làm phiền các vị rồi."
Mấy người kia tỏ thái độ mềm mỏng, nhún nhường.
Mặt mũi của nhà họ Hoắc, nói thế nào thì cũng phải nể vài phần!
Hoắc Minh hành động có chừng mực, bắt tay nói lời tạm biệt với bọn họ... Chờ Hoắc Minh rời khỏi, mấy người kia nhìn nhau rồi cười, một người trong đó nói: "Vị Diêm Vương sống của giới luật chính trị, hôm nay tôi mới được diện kiến, quả nhiên là rất đẹp trai."
Những người khác cũng nghĩ như vậy.
Người vừa đẹp trai lại còn có tiền, ai mà không hâm mộ chứ?
Cố Trường Khanh chứng kiến tất cả, siết chặt nắm đấm.
Hóa ra Hoắc Minh nhận án này.
Hắn cố ý lựa lúc Hoắc Minh không ở thành phố B để ra tay, không ngờ anh lại quay về sớm. Rõ ràng Hoắc Minh không hề để tâm đến Ôn Noãn đến mức đó, cùng lắm chỉ là nhất thời hứng thú mà thôi.
Cố Trường Khanh không cam lòng.
Hắn trơ mắt nhìn con cưng của trời đang đi về phía hắn.
Bất ngờ thay, Hoắc Minh làm như không có chuyện gì xảy ra, vỗ vai Cố Trường Khanh, nói: "Minh Châu nói cậu đang bị thương, tôi định đi thăm cậu. Bây giờ nhìn cậu vẫn ổn, tôi yên tâm rồi... Đúng rồi, cùng về nhà ăn một bữa cơm đi."
Mặt Cố Trường Khanh không thay đổi, gật đầu.
Hoắc Minh cười một tiếng, cúi đầu châm thuốc, chậm rãi rít vài hơi thuốc rồi đi về phía xe.
Hai người đàn ông lướt qua nhau.
Cùng lúc đó, điện thoại của Ôn Noãn vang lên thông báo. Cô mở ra và thấy tin nhắn của Hoắc Minh.
[Bác trai đã chuyển đến bệnh viện Thế Hữu, em có thể cùng dì vào thăm. Sau khi khỏi hẳn, bác trai có thể về nhà.]
Ôn Noãn đọc đi đọc lại tin nhắn mấy lần. Đến mức hai mắt mờ đi vì nước mắt.
Đến lúc này cô mới có cảm giác mình đã... Cứ như thể đã trở về nhân gian.