Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 51: Cố Trường Khanh khiêu khích, Hoắc Minh ra tay
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Noãn thay quần áo rồi bước ra ngoài. Trước khi đi, cô liếc nhìn về phía thư phòng.
Hoắc Minh vẫn đang làm việc trong thư phòng. Cô khẽ nói: “Tôi sẽ về trước mười rưỡi.”
Câu nói đơn giản ấy khiến Hoắc Minh khẽ thở phào. Rốt cuộc, có thêm một người trong nhà vẫn khác biệt. Thực ra có chút gò bó và bất tiện, nhưng trước mắt anh thấy cũng không tệ lắm. Ôn Noãn không quá bám người nhưng lại đủ dịu dàng, nấu ăn rất hợp khẩu vị, còn biết dọn dẹp, quả thực giống như là...
Hoắc Minh không nghĩ thêm nữa. Anh chỉ khẽ "ừ" một tiếng.
Ôn Noãn ra khỏi cửa, định bắt taxi ngay cổng khu chung cư. Nơi này ở vị trí đắc địa, hẳn là rất dễ gọi xe. Nhưng không ngờ, vừa bước ra, một chiếc xe thể thao màu đen đã chặn ngay trước mặt cô.
Trong làn gió đêm mạnh mẽ, Cố Trường Khanh bước xuống xe.
Vừa nhìn thấy hắn, Ôn Noãn đã thấy lòng mình run lên. Từ tận đáy lòng, cô rất sợ phải ở một mình với hắn, chưa kể vẻ mặt hung ác nham hiểm của hắn lúc này. Cô cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình.
Cố Trường Khanh chậm rãi tiến đến trước mặt cô, không hề thô lỗ, chỉ buông lời mỉa mai: “Anh đã đánh giá thấp em rồi, vậy mà cũng bám được vào Hoắc Minh! Nhưng Ôn Noãn à, em thật sự nghĩ mình sẽ có kết quả với Hoắc Minh sao? Em có biết quá khứ của anh ta không? Nếu biết, em sẽ không tự tin vào bản thân đến mức đó đâu.”
Ôn Noãn cười nhạt.
Cô hỏi ngược lại: “Chuyện này thì liên quan gì đến Tổng Giám đốc Cố?”
Cô cũng không ngốc, cô đã đoán ra trong lòng Hoắc Minh có người khác.
Thái độ bình thản của cô khiến Cố Trường Khanh cứng họng.
Hắn không kìm được hỏi: “Em không quan tâm sao? Em chấp nhận để anh ta đùa giỡn? Ôn Noãn... Ngoài việc chơi đùa em ra, anh ta còn cho em được gì nữa?”
“Còn anh thì sao?” Ôn Noãn rũ mắt, cười lạnh: “Cố Trường Khanh, chẳng lẽ anh không như vậy ư?”
Cô không muốn dây dưa với hắn, đẩy hắn ra rồi bước về phía ven đường. Cố Trường Khanh bất ngờ nắm lấy tay cô, Ôn Noãn không tránh kịp. Hắn nhìn chằm chằm cô với vẻ mặt u ám: “Những gì anh ta cho được, anh cũng cho được. Những gì anh ta không cho được, anh vẫn cho được!”
Lúc này, lòng tự trọng của đàn ông đã lấn át tất cả. Thậm chí hắn còn nghĩ rằng, nếu Ôn Noãn đồng ý ở bên hắn vài năm, có lẽ hắn có thể ly hôn rồi cưới cô...
Ôn Noãn vô cùng chán ghét.
Cô hạ giọng nói: “Buông tay ra, nếu không tôi sẽ gọi người đến! Cố Trường Khanh, anh cũng không muốn gây ầm ĩ làm mất mặt, ảnh hưởng đến hôn ước hạnh phúc của mình chứ?”
Cố Trường Khanh nghiến răng, buông cô ra. Ôn Noãn đi thẳng ra đường, chặn một chiếc taxi rồi nhanh chóng rời đi...
Cố Trường Khanh trơ mắt nhìn cô rời đi, hắn đấm mạnh vào nóc xe.
Từ đằng xa, Hoắc Minh cầm hai hộp nhỏ trong tay, trầm tư dõi theo mọi chuyện. Ôn Noãn vừa đi khỏi, anh mới nhớ ra hai hộp bao cao su đã để quên trên xe. Không ngờ khi xuống lấy lại được chứng kiến một màn đặc sắc như vậy.
Hoắc Minh khẽ cong môi dưới, lấy điện thoại ra gọi cho Thư ký Trương: “Điều tra tư liệu kiểm toán của tập đoàn Cố Thị mấy năm nay cho tôi, sáng sớm ngày mai đặt lên bàn làm việc của tôi.”
Ở đầu dây bên kia, Thư ký Trương chết lặng. Tập đoàn Cố Thị là công ty của nhà họ Cố, lại là thông gia của Luật sư Hoắc. Luật sư Hoắc muốn điều tra họ... có thích hợp không đây?
Ôn Noãn mở cửa bước vào, anh vẫn không quay đầu lại.
Ôn Noãn đứng ở cửa một lúc, cắn môi suy nghĩ. Cô không biết người khác làm gì để lấy lòng đàn ông, có điều cô biết anh thích cơ thể cô, và mối quan hệ của họ cũng chỉ dừng lại ở đó. Vì vậy, cô bất chấp tiến tới, nhẹ nhàng ôm anh từ phía sau: “Xong việc rồi sao?”