Chương 50: Ngọt ngào! Em đều nghe theo anh.

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 50: Ngọt ngào! Em đều nghe theo anh.

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoắc Minh quay lại xe thì đúng lúc Ôn Noãn cũng đã mua đồ xong.
Cô xách đồ lên xe.
Hoắc Minh nhìn túi đồ trong tay cô, hỏi: “Em mua gì mà nhiều thế này?”
“Em mua hai đôi dép đi trong nhà và hai chiếc áo choàng tắm.”
Phụ nữ vốn thích mua sắm, dù chỉ là những vật dụng bình thường trong nhà thì cô cũng không kìm lòng được mà xem thử một chút.
Hoắc Minh liếc mắt nhìn, hỏi: “Đồ đôi sao?”
Ôn Noãn ngượng ngùng: “Không phải! Là em thấy anh toàn dùng đồ màu trắng...”
Để làm dịu bầu không khí, cô hắng giọng nhẹ: “Không phải anh đi mua thuốc sao? Mua được rồi à?”
Ánh mắt Hoắc Minh trở nên thâm sâu.
Anh nhìn cô hồi lâu, rồi mới chậm rãi thong dong lấy hai hộp đồ từ trong túi quần ra, đặt lên bảng điều khiển. Mấy từ ngữ nghe nhiều đến quen thuộc kia khiến Ôn Noãn chỉ hận không thể cắn đứt đầu lưỡi mình.
Sao cô lại cứ phải hỏi chứ?
Hoắc Minh thuộc kiểu người ngoài lạnh trong nóng, bình thường trông rất nghiêm nghị nhưng khi ở riêng tư lại khá thoải mái.
Ôn Noãn không khỏi thắc mắc: Liệu anh ấy có thường xuyên có loại quan hệ như thế này không?
Hoắc Minh chậm rãi lái xe vào bãi đỗ xe của căn hộ, hiển nhiên Cố Trường Khanh luôn lái xe theo sau không thể vào được. Hắn đỗ xe bên ngoài, lẳng lặng ngồi một mình trong xe.
Hắn đi theo và nhìn thấy Ôn Noãn lên xe của Hoắc Minh.
Hắn nhìn thấy cô đi vào cửa hàng gia dụng mua sắm cứ như một người vợ vậy.
Hắn nhìn thấy Hoắc Minh mua hai hộp bao cao su loại lớn!
Chẳng lẽ tối nay anh ta sẽ chiếm hữu Ôn Noãn sao?
Cố Trường Khanh tức giận đập mạnh vào vô lăng, chiếc xe thể thao màu đen lập tức phát ra âm thanh chói tai... Những người đi đường xung quanh nhìn hắn như thể hắn là một kẻ tâm thần.
Cố Trường Khanh chẳng thèm bận tâm.
Tất cả những gì hắn biết là hắn đã mất Ôn Noãn, và ngay lúc này có thể cô đã nằm trên giường Hoắc Minh, để mặc anh ta chiếm hữu mình!
Ôn Noãn hoàn toàn không hay biết gì về cuộc đối đầu ngầm giữa hai người đàn ông.
Cô về căn hộ cùng Hoắc Minh, vừa đặt đồ xuống, Hoắc Minh bình thản nói: “Tối nay thím Lý không có ở đây, em cứ nấu hai món đơn giản thôi.”
Ôn Noãn không biết những người phụ nữ được bao nuôi khác thì thế nào, liệu có cần phải nấu ăn hay không, nhưng cô rất biết ơn Hoắc Minh nên sẵn sàng làm mọi thứ vì anh.
Cô nấu ăn rất giỏi, chỉ hai món đơn giản cũng đủ để trở nên rất ngon miệng.
Hoắc Minh khá kinh ngạc.
Anh ngồi xuống ăn thử vài miếng rồi ngước mắt nhìn cô, khen: “Nấu rất ngon!”
“Cảm ơn.” Ôn Noãn cũng bắt đầu ăn cơm, nhân lúc tâm trạng anh đang tốt, cô nói: “Lát nữa em muốn đến nhà luật sư Khương để dạy Khương Sinh.”
Hoắc Minh khẽ cau mày.
Dù anh đã đồng ý chuyện này nhưng anh vẫn không vui khi cô vừa mới chuyển đến đã muốn đi làm ngay.
Hơn nữa... anh còn đã mua thứ kia rồi.
Hoắc Minh nhàn nhạt mở miệng nói: “Lát nữa em cứ bắt taxi đi, nếu về muộn anh sẽ đón em.”
Ôn Noãn không dám để anh đón, chủ động nói: “Em tự bắt taxi về là được rồi ạ.”
Hoắc Minh không còn kiên nhẫn.
Đúng là mối quan hệ giữa anh và Ôn Noãn không cần thiết phải quá gắn bó.
Ăn cơm xong, anh đi vào phòng sách để giải quyết công việc quan trọng.
Ôn Noãn thu dọn bát đĩa rồi rửa sạch, sau đó lại dọn dẹp đơn giản. Xong việc, cô phát hiện Hoắc Minh đang cầm cốc tựa vào khung cửa phòng sách, trầm tư nhìn cô.
Khuôn mặt Ôn Noãn lại ửng đỏ, cô lấy hết can đảm nói một câu có phần khiêu khích: “Anh muốn thế nào cũng được, em đều nghe theo anh.”
Ánh mắt Hoắc Minh trở nên sâu thẳm.
Anh khẽ cười, nói: “Được rồi, em đi đi!”
Anh quay người đi vào phòng sách, trong lòng thầm nghĩ: Như vậy cũng tốt! Người phụ nữ chỉ biết nằm trên giường lấy lòng đàn ông thì cũng chẳng có ý nghĩa gì! Một người như Ôn Noãn lại khiến anh có cảm giác chờ mong!