Chương 53: Đàn ông ban đầu luôn nồng nhiệt

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 53: Đàn ông ban đầu luôn nồng nhiệt

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mặt Ôn Noãn nóng lên.
Cô gọi điện thoại cho dì Nguyễn, nói lát nữa sẽ đi bệnh viện thăm bố.
Không ngờ dì Nguyễn lại kiên quyết nói: “Bố con ở đây có dì lo rồi, con và Hoắc Minh mới ở bên nhau, nên dành thời gian vun đắp tình cảm nhiều hơn.”
Tim Ôn Noãn đập thình thịch.
Mới ở bên nhau, vun đắp tình cảm sao!?
Mối quan hệ giữa cô và Hoắc Minh vốn không thể công khai, cô cũng không dám tự tiện cho rằng người giúp đỡ mình là người yêu mình, thực tế đâu có nhiều chuyện cổ tích Lọ Lem như vậy.
Nhưng cô không muốn dì Nguyễn phải buồn nên cũng không giải thích rõ.
Dì Nguyễn rất vui vẻ, bà dặn dò vài câu rồi cúp máy.
Ôn Noãn đặt điện thoại xuống, cô trầm ngâm một lúc mà không hề hay biết thím Lý đang đứng ngoài cửa.
Thím Lý đến là để hỏi cô trưa nay muốn ăn gì, nhưng vừa tới đã thấy Ôn Noãn chỉ mặc một chiếc áo sơ mi nam, trên cổ và vai còn thấp thoáng những vết xanh tím.
Ôi! Luật sư Hoắc cũng thật mãnh liệt quá đi.
Thím Lý mừng rỡ, dùng ánh mắt đã hiểu rõ mọi chuyện, nói với giọng từng trải: “Đàn ông ban đầu luôn nồng nhiệt nên sẽ hơi hao tổn sức lực, trưa nay con uống canh bổ thím nấu nhé, rất tốt cho phụ nữ đấy.”
Ôn Noãn biết bà ấy hiểu lầm rồi.
Nhưng cô không cần phải giải thích, dù sao sớm muộn gì... chuyện đó cũng sẽ xảy ra thôi.
Vì thế Ôn Noãn khẽ cười: “Cháu cảm ơn thím Lý ạ.”
Thím Lý ra ngoài làm việc.
Chờ bà ấy rời đi, Ôn Noãn kéo áo xuống nhìn kỹ cơ thể mình, quả thật khắp nơi đều chằng chịt vết tích, khó coi vô cùng. Cô hít sâu một hơi, trực giác mách bảo Hoắc Minh có nhu cầu cao hơn đàn ông bình thường rất nhiều.
Ôn Noãn quyết định đi tắm.
Khi dòng nước chảy xuống, đầu óc cô sẽ tỉnh táo hơn, cô cần phải suy nghĩ xem cuộc sống sau này sẽ ra sao.
Ăn bữa trưa xong, Hoắc Minh gọi điện cho cô, bảo cô đến cửa hàng lấy rượu giúp anh.
Anh gửi mấy thùng rượu vang cao cấp ở đó, dặn Ôn Noãn lấy hai chai về nhà.
Ôn Noãn ừm một tiếng.
Ngoan ngoãn, mềm mại...
Luật sư Hoắc đứng trong phòng làm việc cao cấp, dáng vẻ kiêu ngạo cao quý, anh mân mê rèm cửa sổ, khẽ cười: “Em không hỏi hôm nay anh đã làm gì sao?”
Ôn Noãn biết, anh đã giải quyết xong chuyện của bố cô, chỉ nói vài câu nhẹ nhàng.
Hoắc Minh lại khẽ cười, anh không nói gì thêm.
Ôn Noãn nhìn điện thoại, cảm thấy anh hơi khó hiểu.
Nếu là đi lấy rượu giúp anh, người ở cửa hàng hiển nhiên biết anh, cô không muốn khiến người đàn ông này mất mặt nên đã thay một bộ quần áo khá tươm tất, rồi kiểm tra lại địa chỉ.
Địa điểm không quá xa, rất gần căn hộ của cô.
Cô quyết định đi bộ đến đó, vừa có thể đi dạo tiêu cơm, vừa có thể thư giãn, gần đây cô thật sự đã quá căng thẳng rồi.
Ôn Noãn thuận lợi lấy rượu rồi quay về.
Đến cửa căn hộ, cô bất ngờ bị chặn lại: “Ôn Noãn.”
Giọng nói quen thuộc khiến Ôn Noãn sửng sốt, nhìn kỹ mới nhận ra là mẹ con nhà họ Cố.
Ôn Noãn đã trải qua bao nhiêu chuyện bạc bẽo, lúc này nhìn thấy hai người kia, cổ họng cô như nghẹn lại. Cô nhàn nhạt hỏi: “Tìm tôi có việc gì?”
Mẹ con nhà họ Cố đã quen được cô chi trả mọi thứ, lúc này thấy Ôn Noãn chậm chạp không bỏ tiền ra, đành hơi ngượng ngùng gọi ba ly cà phê.
Trong khi uống cà phê, bà Cố nhìn chai rượu vang trong tay Ôn Noãn, rất nhã nhặn nói: “Loại rượu này cũng không rẻ đâu, một chai cũng hơn hai trăm nghìn.”
Ôn Noãn ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt dò xét của bà Cố.
Trong khoảnh khắc đó, Ôn Noãn hiểu ra mọi chuyện: Quan hệ giữa cô và Hoắc Minh, người nhà họ Cố đều đã biết rồi.