Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 54: Mẹ con nhà họ Cố đến cầu cạnh
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Noãn không hề che giấu. Cô và nhà họ Cố đã sớm đoạn tuyệt quan hệ, ân đoạn nghĩa tuyệt.
Vẻ mặt cô bình thản: "Tôi không rõ, tôi lấy giúp người khác."
Cố Tinh Tinh, em gái của Cố Trường Khanh, không nhịn được hét lên: "Ôn Noãn, cô thật không biết xấu hổ! Trước đây cô không phải yêu anh tôi nhất sao? Mới đó mà cô đã cặp kè với người khác, mà người này còn là anh vợ của anh tôi. Cô đang cố ý trả thù gia đình chúng tôi sao?"
Trả thù?
Ôn Noãn cười lạnh: "Tôi không bị Cố Trường Khanh hành hạ đến chết là may mắn lắm rồi, sao tôi có thể trả thù nhà họ Cố chứ?"
Cố Tinh Tinh lại muốn nổi đóa, nhưng bà Cố thâm độc đã kịp ngăn cô ta lại.
Thái độ của bà Cố vẫn dịu dàng như trước: "Ôn Noãn, chắc cháu không biết sáng nay công ty của Trường Khanh gặp vài trục trặc! Bác nghe nói là Hoắc Minh cố ý gây khó dễ."
Ôn Noãn sửng sốt.
Cô lập tức nhớ đến sự khác lạ của Hoắc Minh đêm qua và những lời anh nói: Đợi đến khi tôi đánh rớt chim nhạn rồi quyết định nên kho hay hấp!
Cô cứ tưởng anh chỉ đang tán tỉnh mình, không ngờ anh lại làm thật.
Người đàn ông như thế chắc chắn rất có sức hấp dẫn, Ôn Noãn chỉ nghĩ thôi mà đã cảm thấy phấn khích, đồng thời cũng thấy sảng khoái vì cuối cùng nhà họ Cố cũng gặp vận rủi.
Ôn Noãn không hề mềm lòng. Cô nhìn xuống ly cà phê, lặng lẽ nói: "Vậy mọi người nên đến cầu xin Hoắc Minh hoặc Hoắc Minh Châu, sao lại đến tìm cháu?"
Bà Cố mỉm cười, thản nhiên nói: "Ôn Noãn, bác biết cháu là một đứa trẻ thông minh nên sẽ tự hiểu đạo lý trong đó! Bác cũng tin rằng cháu không còn cách nào khác mới ở bên Hoắc Minh, người mà cháu thật sự yêu vẫn là Trường Khanh nhà bác, bác đảm bảo với cháu..."
Ôn Noãn không thể nghe nổi những lời sau đó.
Thật ghê tởm!
Cô tức đến bật cười ra nước mắt: "Bà Cố suy nghĩ quá nhiều rồi, bây giờ cháu hoàn toàn không còn chút tình cảm nào với Cố Trường Khanh nữa! Cháu khuyên bác nên đi khám bác sĩ tâm thần, nếu không thì sao bác có thể cho rằng cháu sẽ yêu một kẻ đã muốn gia đình mình tan nát cơ chứ!"
Cô quay người bỏ đi.
Cố Tinh Tinh ở phía sau mắng: "Ôn Noãn, cô đừng vô liêm sỉ như vậy, tôi không tin cô không còn yêu anh tôi nữa! Giúp đỡ anh ấy không phải là điều cô nên làm sao?"
Ôn Noãn đứng đó, chỉ thở thôi cũng cảm thấy đau đớn!
Đúng!
Cô đã từng yêu Cố Trường Khanh nên mới dại dột hy sinh nhiều như vậy.
Chính vì thế mà hai mẹ con họ mới tin chắc rằng đến tận ngày hôm nay, Ôn Noãn cô vẫn sẽ không oán không hận, vì Cố Trường Khanh mà làm bất cứ chuyện gì, thế nhưng, đã sớm không còn như vậy nữa rồi!
Ôn Noãn cô là con người, không phải là con vật không có cảm xúc!
Ôn Noãn không nhịn được nữa, tạt hết ly cà phê chưa uống xong vào mặt Cố Tinh Tinh.
Cố Tinh Tinh tức giận hét lên.
Ôn Noãn lạnh lùng nói: "Cô Cố, cô vẫn nên học hỏi cách cầu xin của bà Cố đi!"
Cố Tinh Tinh chưa bao giờ tức giận đến vậy, cô ta cũng muốn tạt cà phê vào Ôn Noãn, nhưng vừa mới giơ tay đã bị một cánh tay khác tóm lấy.
Người đến là Cố Trường Khanh. Mọi người xung quanh đều đang im lặng... nhìn bọn họ.
Cố Trường Khanh nghiến răng mắng em gái: "Em làm loạn đủ chưa?"
Đây là lần đầu tiên Cố Tinh Tinh thấy hắn hung dữ như vậy, tủi thân thút thít: "Anh, em chỉ vì tốt cho anh mà thôi! Anh nhìn cô ta đi, cô ta hợp tác với người khác đối phó anh, tại sao anh lại phải giúp cô ta làm gì?"
Ôn Noãn không muốn ở lại nên quay người rời đi.
"Ôn Noãn, cháu không niệm tình cảm trước đây sao?" Ôn Noãn tức đến cả người run rẩy.
Lúc này, một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, bàn tay còn lại cầm lấy chai rượu vang trong tay cô.
Ôn Noãn nghi hoặc ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Hoắc Minh...
Mới năm giờ chiều, sao anh đã trở về rồi?