Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 56: Chẳng lẽ cơ thể anh có vấn đề?
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Noãn đi theo Hoắc Minh về căn hộ.
Cô nghĩ một lúc rồi vẫn hỏi anh: “Anh...Có phải anh đã ra tay với Cố Thị không?”
Hoắc Minh dừng lại, thản nhiên hỏi: “Muốn cầu xin cho Cố Trường Khanh sao?”
“Không phải.”
Ôn Noãn ngượng ngùng nghịch hai chai rượu vang đỏ.
Hoắc Minh chăm chú nhìn cô một lát, rồi đi đến ghế sofa, ngồi xuống, bật TV xem tin tức tài chính kinh tế. Một lúc lâu sau, thấy Ôn Noãn vẫn còn đứng đó, anh lạnh nhạt nói: “Không nấu cơm à?”
Ôn Noãn gật đầu.
Trong lúc thay quần áo, cô không nhịn được mà nghĩ: Chẳng lẽ Hoắc Minh không muốn? Tác dụng của cô bây giờ chính là nấu cơm, quét dọn nhà cửa, chạy vặt cho anh, tiện thể quản lý hai ca làm việc của dì giúp việc trong nhà.
Thật sự không ngờ Hoắc Minh còn có thể kiềm chế dục vọng đến thế.
Ôn Noãn nấu cơm, Hoắc Minh cũng không rảnh rỗi, nhận mấy cuộc điện thoại. Khi anh vừa đặt điện thoại xuống chuẩn bị đi tắm thì màn hình điện thoại của Ôn Noãn đang đặt trên bàn trà sáng lên.
Hoắc Minh nhìn về phía phòng bếp, tiện tay cầm điện thoại của Ôn Noãn lên.
Anh biết mật khẩu điện thoại của Ôn Noãn, dễ dàng mở ra, lập tức nhìn thấy hai tin nhắn Cố Trường Khanh vừa gửi đến.
[Hóa ra cái gọi là thích của một số người lại chẳng đáng một xu, nói thay đổi là thay đổi]
Hoắc Minh cười lạnh: Vẫn còn rất si tình!
Anh vô cảm gửi lại một tin nhắn: [Nếu không đáng một xu, vậy vứt vào thùng rác đi]
Trả lời xong, anh thẳng tay xóa tin nhắn, còn cho Cố Trường Khanh vào danh sách đen.
Ôn Noãn nấu bốn món một canh, cả cách bày trí và hương vị đều không có chỗ nào chê, đặc biệt có món cua cay là sở trường của cô, những người từng được ăn thử đều nói rất ngon.
Ôn Noãn đoán tâm trạng của anh đang không tốt, không dám chủ động chọc giận anh!
Hoắc Minh ăn mấy miếng, bỗng nhiên nói: “Bốn món ăn, không món nào là món tôi thích cả.”
Ôn Noãn sửng sốt.
Cô bất giác lên tiếng: “Không phải chứ, thím Lý nói với tôi khẩu vị của anh không có gì đặc biệt!”
Ánh mắt Hoắc Minh sáng rực: “Tại sao em lại không hỏi thẳng xem tôi thích ăn gì?”
Ôn Noãn im lặng.
Trước đây cô từng nghĩ, việc chủ yếu của mình khi sống chung với anh chính là hầu hạ anh thoải mái, không ngờ anh lại bới lông tìm vết với mình ngay cả trong sinh hoạt thường ngày! Cô không nhịn được mà nghĩ tới một vài lần rõ ràng anh đã động tình đến khó nhịn nổi nhưng anh vẫn có thể dừng lại giữa chừng... Chẳng lẽ cơ thể anh có vấn đề gì nhưng lại ngại không dám nói ra, chỉ có thể dày vò cô trên các phương diện khác?
Ôn Noãn lập tức cảm thấy thông cảm.
Luật sư Hoắc kiêu ngạo sĩ diện vậy mà cũng có một mặt không hoàn hảo!
Ôn Noãn quyết định nhường nhịn anh: “Lần sau tôi sẽ chú ý hơn.”
Hoắc Minh hừ nhẹ một tiếng, tiếp tục kén cá chọn canh, nói tóm lại là cũng không ăn được mấy miếng: “Trước đây em cũng nấu ăn cho Cố Trường Khanh nhỉ? Đây có phải đều là những món anh ta thích ăn không?”
Cuối cùng Ôn Noãn cũng hiểu ra, vì Cố Trường Khanh nên anh mới tức giận với cô!
Rõ ràng những món này đều là món yêu thích của anh!
Khóe mắt Ôn Noãn cũng hơi ửng hồng lên!
“Định đi đâu?” Hoắc Minh nghĩ cô định ném đống đồ ăn đó vào thùng rác.
Ôn Noãn nói kèm theo chút giọng mũi: “Xuống dưới cho chó ăn! Kiểu gì cũng có con chó hoang thích đồ ăn tôi nấu!”
Hoắc Minh sửng sốt một chút, sau đó khẽ bật cười. Cô dám quanh co lòng vòng mắng anh! Thế nhưng lúc này luật sư Hoắc lại không hề tức giận chút nào, ngược lại còn cảm thấy Ôn Noãn như vậy có chút đáng yêu.