Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 57: Suy nghĩ đen tối của đàn ông
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Noãn cũng hơi tức giận.
Cô khó chịu vì cuộc cãi vã với Hoắc Minh, sau khi về đến nhà cũng chẳng thèm để ý đến anh.
Cô tắm xong, gột rửa hết mùi khói dầu thoang thoảng vương trên người, rồi đứng trước bồn rửa mặt chăm sóc da.
Hoắc Minh không hề tệ bạc với cô, cô vừa mới chuyển đến hai ngày thì anh đã sai người mang tới mấy bộ mỹ phẩm chăm sóc da cao cấp. Ôn Noãn cũng chẳng hỏi lại anh, cứ thế mở ra dùng. Cô nghĩ đó có lẽ là một vài suy nghĩ đen tối nho nhỏ của đàn ông.
Làm gì có người đàn ông nào không thích da thịt thơm tho mềm mại mịn màng chứ?
Chăm sóc xong phần thân trên, cô bắt đầu cúi người xuống chăm sóc cẳng chân. Dáng người của Ôn Noãn rất đẹp, chỉ một động tác đơn giản như vậy cũng toát lên vẻ quyến rũ khó cưỡng.
Ít nhất là Hoắc Minh đã bị cô làm cho hơi rung động rồi.
Anh đi tới, đường hoàng ôm lấy cô từ phía sau. Ôn Noãn hơi ngạc nhiên nhưng cũng không đẩy anh ra, cứ để mặc anh dính sát vào người mình.
Một lúc lâu sau, anh ghé sát vào tai cô, hơi thở nóng bỏng phả vào vành tai: “Dùng cho toàn thân luôn à?”
Ôn Noãn đoán anh đã hết giận, cũng thuận theo anh: “Buổi tối mới dùng.”
Hoắc Minh ngừng tay nhưng toàn thân vẫn dán chặt lên lưng cô, có vẻ rất có tâm trạng nói chuyện phiếm với cô: “Sau khi kết thúc vụ kiện này, em định làm gì? Không thể chỉ dạy mỗi Khương Sinh chứ?”
Suy nghĩ của Ôn Noãn hơi rối loạn, cô thuận theo mạch suy nghĩ của anh, nói: “Đợi mọi chuyện kết thúc, tôi muốn chuyển sang dạy ở nơi khác.”
Hoắc Minh nhẹ nhàng cắn nhẹ phía sau tai cô.
“Đợi chuyện này qua rồi, tôi sẽ đưa em đến Anh Quốc để đào tạo chuyên sâu?”
Ôn Noãn tỉnh táo hơn một chút, cô cũng hiểu được ẩn ý trong lời nói của anh.
Mối quan hệ giữa anh và cô sẽ không kéo dài được lâu. Một thời gian sau, khi nào anh thấy chán rồi sẽ đưa cô ra nước ngoài. Thứ nhất là để bồi thường cho cô, thứ hai là tiện thể để cô rời xa Cố Trường Khanh, không làm ảnh hưởng tới cuộc hôn nhân của Hoắc Minh Châu.
Ôn Noãn cũng không cố chấp hỏi anh rằng: Sau khi cô ra nước ngoài, anh có thể đến thăm cô hay không?
Cô biết, anh sẽ không.
Khi anh để cô rời đi cũng chính là thời điểm kết thúc của hai người họ.
Nếu đây là quy tắc trong trò chơi của anh, Ôn Noãn sẵn sàng tuân thủ, cô không phải loại người không biết tốt xấu.
Có lẽ bởi vì Ôn Noãn rất ngoan ngoãn nghe lời, tâm trạng của Hoắc Minh rất tốt. Anh mân mê vòng eo nhỏ của cô trong tay, kể cho cô nghe một tin tức có phần khiêu dâm ngày hôm nay. Ôn Noãn nghe thấy thì mặt đỏ tim đập, chân cũng hơi mềm nhũn.
Dáng vẻ này của cô thực sự vừa mềm mại vừa đáng yêu.
Hoắc Minh xoay người cô lại, ép cô vào bệ bồn rửa mặt rồi hôn cô. Nụ hôn này khác hoàn toàn với những nụ hôn trong quá khứ, tràn ngập hương vị lạ lẫm...
Ôn Noãn cảm thấy anh đúng là đồ cầm thú.
Cô cũng không dám... tiếp tục nghi ngờ cơ thể luật sư Hoắc có bệnh tật gì hay không nữa, anh thực sự quá dư thừa tinh lực!
Ngay trong lúc hai người đang ý loạn tình mê, tiếng chuông điện thoại của Ôn Noãn vang lên.
Đó là số điện thoại của Bạch Vi.
Cô đẩy Hoắc Minh: “Tôi... nghe điện thoại đã.”
Hoắc Minh vươn tay lấy điện thoại đưa cho cô, rồi mở luôn loa ngoài ngay trước mặt cô. Ôn Noãn không nói nên lời, cô cảm thấy đôi khi Hoắc Minh vô cùng trẻ con. Mối quan hệ giữa hai người họ như vậy, hình như cũng chẳng cần phải kiểm tra làm gì.
Cô cũng không tránh anh, nói chuyện cùng Bạch Vi. “A lô”
Bạch Vi ở đầu dây bên kia nhíu mày: “Ôn Noãn, giọng cậu làm sao vậy?”
“Hả? Đâu có.”
Bạch Vi trêu chọc cô: “Nếu không phải biết cậu vẫn còn độc thân, tớ còn nghĩ cậu đang cùng đàn ông... làm chuyện đó đó!”
Bạch Vi cũng nghe tin Ôn Bá Ngôn đã được nộp tiền bảo lãnh, cô ấy thấy vui thay Ôn Noãn.
Trò chuyện một lúc, Bạch Vi mới nói đến mục đích chính của cuộc điện thoại này: “Tớ còn có hai chuyện nữa muốn nói với cậu! Cậu có biết chuyện Cố Thị bị người ta nhắm vào không? Chồng tớ nói là Cố Trường Khanh đang sứt đầu mẻ trán, làm không cẩn thận thì hắn ta còn phải ngồi tù đấy! Đúng là đáng đời... nghĩ lại thấy hả hê mà!”
Thấy cô ấy nhắc đến Cố Trường Khanh, Ôn Noãn lại sợ Hoắc Minh không vui.
Cô nghiêng đầu nhìn anh.