Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 6: Không chơi nổi thì đừng chơi
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoắc Minh hỏi thẳng làm Ôn Noãn có chút xấu hổ.
Thực tế, cô chưa từng làm “chuyện đó” với Cố Khanh!
Cô không trả lời ngay, mà lấy hết can đảm thương lượng với anh: “Luật sư Hoắc, anh đang ngại sự tồn tại của tôi sao? Nếu chúng ta hoàn thành “chuyện đó”, anh hãy cứu bố tôi ra, tôi đảm bảo sẽ rời khỏi thành phố B, vĩnh viễn không bao giờ quay lại, cũng sẽ không gây phiền phức đến hôn nhân của cô Hoắc.”
Hoắc Minh bỗng bật cười: “Cô giáo Ôn, rốt cuộc cô muốn cứu bố mình hay muốn làm “chuyện đó” với tôi đây?”
Ôn Noãn đỏ mặt. Một câu hỏi vô liêm sỉ như vậy, cô không thể trả lời.
Hoắc Minh cũng không hỏi thêm, chậm rãi hút hết điếu thuốc, đúng lúc xe bắt đầu lăn bánh.
Anh đỗ xe bên vệ đường.
Ôn Noãn còn chưa kịp hỏi, đã nghe thấy một tiếng “tách” nhỏ, anh cởi dây an toàn cho cô.
Sau đó, cô bị anh ôm ngồi lên đùi.
Áo khoác bị cởi ra, cơ thể cô lành lạnh. Quần áo ướt một nửa của cô nhanh chóng làm quần tây màu xám của anh sẫm màu hơn, chỉ nhìn thôi cũng thấy vẻ phóng đãng.
Bên ngoài, gió lớn mưa to vẫn đang ào ạt.
Trước kính chắn gió, cần gạt nước đung đưa nhịp nhàng trái phải... Khung cảnh bên trong xe lúc rõ lúc mờ ảo.
Ôn Noãn bị ép nằm lên người đàn ông, hôn anh. Kỹ thuật hôn của Hoắc Minh điêu luyện, chỉ vài lần đã khiến Ôn Noãn tước vũ khí đầu hàng. Cô mơ màng ngả vào lòng ngực anh, mặc anh muốn làm gì thì làm.
Thỉnh thoảng cô mở mắt, nhìn thấy dáng vẻ dâm đãng của chính mình phản chiếu trên cửa kính, trong lòng thầm kinh ngạc.
Chẳng lẽ mình lại phóng đãng đến mức này sao?
Thấy mọi chuyện sắp đến hồi cao trào, hiển nhiên người có thân phận như Hoắc Minh sẽ không giải quyết ngay trong xe. Anh đè lên khóe miệng xinh xắn của cô, khàn giọng hỏi: “Có một khách sạn cao cấp gần đây, đến đó qua đêm nhé?”
Ôn Noãn hơi tỉnh táo lại.
Mặc dù bị hôn đến đầu óc choáng váng, nhưng cô vẫn phải công tư phân minh. Hiện giờ, cô thầm nghĩ bản thân và Hoắc Minh chỉ là duyên phận ngắn ngủi. Cô vòng tay qua cổ anh, nhẹ giọng cầu xin: “Luật sư Hoắc, bố của tôi...”
Hoắc Minh mất hứng.
Anh vươn tay lấy điếu thuốc, châm lửa, chậm rãi hút một hơi rồi nói: “Đã không chơi nổi thì đừng chơi, thật vô vị.”
Ôn Noãn không biết xấu hổ, hôn lại anh.
Hoắc Minh không đáp lại, con ngươi sâu thẳm nhìn chằm chằm cô.
Ôn Noãn đỏ mặt, cô chưa từng mạnh dạn đến vậy, nhưng chút khiêu khích nhỏ đó làm sao đủ để kích thích Hoắc Minh.
Anh hút được nửa điếu thuốc thì dập tắt, khôi phục giọng điệu lạnh lùng: “Tôi đưa cô về!”
Ôn Noãn không còn mặt mũi ngồi trên đùi anh nữa, đành phải chậm rãi rời đi.
Đàn ông và phụ nữ trưởng thành đều hiểu rõ, chẳng ai dễ chịu khi đang “làm” được một nửa đã phải dừng lại.
Hoắc Minh nhìn chằm chằm vào mặt cô, hơi thở nóng rực.
Ôn Noãn ngồi lại bên ghế phụ, cô không mặc áo khoác của anh nữa, hơi quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính xe.
Cô hiểu rõ, với nhan sắc của mình sẽ không đủ để Hoắc Minh phá bỏ nguyên tắc.
Ít nhiều cô cũng cảm thấy tuyệt vọng.
Khoảng thời gian tiếp theo, trong xe im lặng, không ai lên tiếng.
Hoắc Minh đưa cô về đến nhà thì mưa tạnh. Anh không xuống xe giúp cô mở cửa, chỉ gật đầu cẩn thận với cô. Anh vươn tay mở cửa xe cho cô, rồi bình tĩnh nói: “Cô Ôn, dùng cơ thể để giao dịch với một người đàn ông, về sau cô sẽ hối hận.”
Da mặt Ôn Noãn có dày đến mấy cũng không còn cách nào để ở lại trên xe.
Sau khi cô xuống xe, cửa đóng lại, Hoắc Minh lập tức lái xe rời đi.
Ôn Noãn đứng trong đêm tối, cả người nổi lên một ý lạnh như băng...