Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 62: Đôi Bên Tình Nguyện
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Noãn nghĩ rằng anh đang không vui.
Nào ngờ Hoắc Minh kéo cô lại gần, thì thầm vào tai cô: “Bữa tối tôi đã ăn rồi.”
Ôn Noãn đỏ mặt, anh thật không biết xấu hổ!
Tâm trạng Hoắc Minh không tệ, anh đi tới phòng ăn và nói: “Lại đây ăn cơm!”
Ôn Noãn đi rửa mặt trước.
Vào nhà vệ sinh, cô mở vòi nước rồi tạt nước lạnh lên mặt... cố gắng giữ bình tĩnh.
Cô muốn nhanh chóng giải quyết chuyện của Đinh Tranh.
Cô không định nói chuyện này với Hoắc Minh, cô đã làm phiền anh quá nhiều rồi. Cô hiểu rõ mối quan hệ giữa họ, không phải lúc cô gặp khó khăn thì chỉ cần làm nũng là được.
Thời gian của luật sư Hoắc rất quý giá!
Ôn Noãn điều chỉnh lại tâm trạng rồi ra khỏi nhà vệ sinh. Cô không ngờ trong phòng ăn đã bày sẵn thức ăn trên bàn, phong phú hơn rất nhiều so với những món cô làm.
Hoắc Minh lên tiếng: “Anh bảo đầu bếp ở nhà đưa tới.”
Anh cân nhắc một lúc rồi nói: “Nếu em không thích nấu ăn thì để thím Lý làm đi!”
Ôn Noãn vội vàng nói: “Không cần đâu, em sẽ làm.” Ôn Noãn biết Hoắc Minh rất chú trọng sự riêng tư. Buổi tối mà thím Lý tới chắc chắn sẽ phiền công việc của anh, cô không đủ can đảm để anh phải hy sinh vì cô.
Hoắc Minh không kiên trì nữa, yên lặng ăn cơm.
Ôn Noãn biết bản thân tới đây là để phục vụ anh, thế nên cô rất chủ động múc cho anh bát canh rồi đưa tới trước mặt anh.
Hoắc Minh ngước nhìn.
Ôn Noãn nhỏ giọng nói: “Trông rất ngon.”
Hoắc Minh cũng không uống canh ngay mà nói một câu đầy ẩn ý: “Nếu khi hôn môi em chủ động như thế này, tôi sẽ rất vui đấy.”
Bầu không khí bỗng chốc trở nên vi diệu, cả hai người đều nghĩ tới nụ hôn lúc trong xe khi đó.
Nói là hôn, thật ra còn nhiều hơn thế.
Ôn Noãn đỏ bừng mặt: Người này lúc ăn cơm còn nghĩ đến chuyện trong xe nữa!
Cơm nước xong xuôi, Ôn Noãn thu dọn bát đĩa rồi mở điện thoại xem ghi hình.
Lúc này đầu óc cô tỉnh táo, cô nhận ra muốn kiện Đinh Tranh rất khó. Cô ta làm việc rất cẩn thận, lựa lời nói vấn đề mang nhiều nghĩa khác nhau nên sẽ không thể cấu thành tội.
Thật đáng ghét!
Sắc mặt Ôn Noãn tái nhợt, dù sao cô vẫn không cam lòng.
Một bàn tay thon dài đoạt lấy điện thoại của cô, lướt vài cái rồi hờ hững nói: “Thật sự không kiện được.”
Ôn Noãn hơi sửng sốt, theo bản năng nói: “Anh biết rồi à?”
Hoắc Minh trả lại điện thoại cho cô, ngồi xuống cạnh cô, hỏi: “Là biết em bị nhắm vào hay là biết Cố Trường Khanh có phụ nữ bên ngoài?”
Ôn Noãn cảm thấy trái tim anh thật lớn!
Cô từng gặp Hoắc Minh Châu, cũng nhìn ra tình cảm anh em họ rất tốt. Cố Trường Khanh ở bên ngoài lăng nhăng như vậy, Hoắc Minh cũng không để ý sao?
Hoắc Minh khẽ cười.
Anh vuốt nhẹ cằm Ôn Noãn, giọng nói cực kỳ nguy hiểm: “Em từng thấy ai quan tâm tới đồ chơi hay chưa? Chỉ cần đồ chơi biết chủ nó là ai, chỉ cần nó nghe lời... thì có liên quan gì? Vì đến cuối cùng thì đồ chơi cũng bị vứt bỏ mà thôi.”
Ôn Noãn sửng sốt.
Cô ngơ ngác nhìn anh, đột nhiên không biết phải phản ứng thế nào.
Hoắc Minh dứt khoát nói rõ ràng cho cô.
Cô im lặng hồi lâu. Hoắc Minh là người thế nào, sao có thể không nhìn ra suy nghĩ của cô?
Anh chậm rãi vuốt ve mặt cô, khẽ nói: “Chúng ta khác! Chúng ta là hai bên tình nguyện, nói dễ nghe hơn là cả hai đều có ý với nhau... Ôn Noãn, lẽ nào em không thích khuôn mặt tôi, không thích cơ thể tôi hay sao?”
Ôn Noãn khẽ nhắm mắt.
Đúng vậy! Cô thích!