Chương 63: Tôi không đứng đắn chỗ nào?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 63: Tôi không đứng đắn chỗ nào?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn biết mình thích anh. Cho dù là thích vì cảm kích, hay thích vì vẻ ngoài nổi bật của Hoắc Minh, thì đó vẫn là tình cảm cô dành cho anh.
Hơn nữa, cô ở bên anh cũng là để khiến anh vui vẻ. Vậy mà giờ đây cô lại sa sút tinh thần, thật vô lý làm sao!
Ôn Noãn khẽ cụp mắt, thốt ra hai chữ khẽ khàng như mèo con: “Thích lắm!”
Ngón tay thon dài của Hoắc Minh nhẹ nhàng xoa môi cô, động tác chậm rãi thoáng chút mập mờ.
Ôn Noãn đỏ mặt, tim đập nhanh.
Nhưng cô cũng không quên việc chính, khẽ ôm cổ anh hỏi: “Chuyện Đinh Tranh hãm hại tôi, thật sự hết cách rồi sao?”
“Em để ý ánh mắt người đời đến thế sao?”
Ôn Noãn nũng nịu lấy lòng anh, đợi anh vui vẻ rồi mới nói: “Tôi không muốn mấy bạn nhỏ tôi từng dạy phải thất vọng về tôi, rồi nghĩ cô giáo Ôn của bọn chúng là người không đứng đắn.”
Hoắc Minh vùi mặt vào gáy cô, cúi đầu mỉm cười.
Nụ cười của anh thoáng chút giễu cợt.
“Bây giờ cô giáo Ôn nằm dưới người tôi, có chỗ nào đứng đắn nhỉ?”
Ôn Noãn:...
Mặc dù cô và anh đã từng ngủ chung vài lần nhưng vẫn chưa đi đến bước cuối cùng, làm gì có chuyện đen tối như anh nói chứ.
Cô ngại ngùng đẩy anh ra, chạy vào nhà vệ sinh của phòng ngủ chính.
Đêm nay Hoắc Minh rất hăng hái, nhanh chóng đuổi theo.
Sau khi Ôn Noãn rửa mặt và bôi kem dưỡng da xong, anh ôm lấy cô từ phía sau, cằm cọ lên bả vai cô: “Giận à?”
“Đâu có.” “Tôi nào dám giận?”
Hoắc Minh giữ lấy cằm cô, ép cô quay đầu hôn anh. Hôn triền miên một lúc lâu, anh mới xoay cả người cô lại rồi ôm lấy.
Ôn Noãn sợ anh nên không dám lộn xộn.
Con ngươi đen nhánh của Hoắc Minh nhìn cô, nhẹ giọng nói: “Chuyện thế này không cần phải thưa kiện, cứ giao cho tôi. Hôm đó, em chỉ cần đến buổi họp lớp như bình thường là được.”
Ôn Noãn hơi do dự hỏi: “Anh sẽ không đi phải không?”
“Tôi không thể đi à?”
“Hay em nghĩ đi cùng một ông già còn vẻ vang hơn?”
Ôn Noãn nhẹ nhàng giải thích: “Ý tôi không phải vậy, chỉ là tôi không hiểu vì sao anh lại không kiêng dè mối quan hệ của chúng ta chút nào!”
Hoắc Minh không đồng ý: “Chúng ta đều chưa kết hôn, chỉ gặp gỡ bình thường thì kiêng dè gì chứ!”
Ôn Noãn không nói gì.
Cô vẫn còn hơi say, ôm lấy eo anh, thả lỏng dựa vào ngực anh.
Không rõ cô đã ngủ hay chưa.
Hoắc Minh bế thẳng cô đến giường, Ôn Noãn kéo chăn, nghiêng người ngủ... Trong lúc mơ màng, cô cảm thấy sau lưng mát lạnh, là Hoắc Minh vừa tắm xong đã quay lại nằm ngủ.
Anh thích cơ thể cô, nên thỉnh thoảng lại động chạm.
Ôn Noãn bị anh đánh thức, nhưng cô đã quá mệt nên không buồn phản ứng.
Thế là cô vờ ngủ!
Hoắc Minh có thể phát hiện nhờ tiếng thở dồn dập của cô, nhưng anh không ép cô mà chỉ đặt tay lên bờ vai mảnh mai, hạ giọng hỏi: “Của em mấy ngày thì hết?”
Mặt Ôn Noãn đỏ ửng.
Lát sau, cô mới khẽ đáp: “Năm ngày.”
Hoắc Minh thu tay về, xoay người nằm ngang... Cuối cùng cũng tha cho cô.
Sáng sớm, Ôn Noãn chủ động thắt cà vạt cho anh.
Trong nắng sớm dịu dàng, gương mặt nhỏ nhắn của cô như tỏa ra vầng sáng nhàn nhạt đầy thu hút.
Hoắc Minh cầm lấy tay cô, nhẹ nói: “Không phải em sắp tham gia buổi họp lớp à? Rảnh thì đi dạo, mua thêm vài bộ đồ đi.”
Ôn Noãn đã quen với việc tiết kiệm. Cô biết anh chỉ nói vậy mà thôi, (bởi) trong phòng để đồ của anh đã có đủ các loại sơ mi.
Nhưng dù sao con gái cũng thích mua sắm.
Ôn Noãn khẽ nói cảm ơn.
Hoắc Minh cúi người hôn cô: “Cô giáo Ôn khách sáo quá.”