Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 68: Hoắc Minh rất hiểu phụ nữ
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoắc Minh từ trên cao nhìn xuống.
Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn cô nồng nàn tha thiết.
Ôn Noãn bị anh nhìn đến đỏ mặt, nhưng cô vẫn cố nén sự xấu hổ, ngồi lên người anh, vòng tay ôm lấy cổ anh, dịu dàng nói: "Hoắc Minh, em đã tắm rửa sạch sẽ rồi."
Hoắc Minh không nói gì.
Anh ôm chặt cô vào lòng, hôn lên môi cô.
Nụ hôn của anh nồng nàn và mãnh liệt, như muốn làm tan chảy cơ thể cô. Chân Ôn Noãn bủn rủn không đứng vững được, nhưng cô vẫn lặng lẽ chịu đựng.
Cô nghĩ tối nay họ sẽ gần gũi hơn.
Nhưng Hoắc Minh hôn cô một lúc lâu, rồi cuối cùng anh tựa vào vai cô, nhẹ nhàng thở dốc.
"Anh mệt quá rồi! Vài ngày nữa rồi tính, được không?"
Cả người Ôn Noãn khẽ run lên.
Cô chưa bao giờ động lòng như vậy, tất cả đều do Hoắc Minh, nhưng vào thời khắc mấu chốt, anh lại nói không muốn tiếp tục nữa!
Vậy cô nên làm thế nào đây?
Dù sao Hoắc Minh cũng là một người đàn ông trưởng thành, anh cười khẽ, bế cô lên rồi đi thẳng vào phòng ngủ.
Cửa hơi khép lại, sắc xuân vô tận.
Sáng sớm, Ôn Noãn tỉnh dậy.
Hoắc Minh đang thắt cà vạt ở đầu giường. Thấy cô đã tỉnh, anh cúi xuống hôn chào buổi sáng.
Ôn Noãn ngượng ngùng. Hôn xong, mặt cô hơi đỏ, cô còn chưa đánh răng.
Hoắc Minh dịu dàng nói: "Lát nữa anh phải đi họp, em cứ ngủ thêm một chút đi! Đúng rồi, hôm nay thím xin nghỉ phép."
Ôn Noãn muốn dậy làm bữa sáng cho anh.
Hoắc Minh nhẹ nhàng giữ cô nằm xuống, ánh mắt sâu thẳm nói: "Anh sẽ nhờ thư ký Trương mang thêm một phần là được rồi."
Ôn Noãn khẽ 'dạ'.
Dù sao đêm qua đã có chút chuyện chưa thành, họ vẫn còn chưa thỏa mãn nên lại hôn nhau rất lâu.
Sau đó Ôn Noãn mới nhận ra anh đang mặc chiếc áo sơ mi do cô mua.
Áo màu cà phê, anh phối với một chiếc quần dài màu xám chì.
Và cà vạt mỏng màu đỏ đô.
Trông anh trẻ hơn, đẹp trai lại quý phái!
Không có người phụ nữ nào lại không thích vẻ ngoài như vậy! Ôn Noãn vuốt nhẹ áo sơ mi, trong lòng ít nhiều vẫn hơi rung động.
Hoắc Minh giơ tay xem giờ, hôn cô lần nữa rồi rời đi.
Ôn Noãn muốn ngủ thêm chút nữa, đêm qua đã mệt mỏi đến rất khuya.
Anh không thực sự chiếm hữu cô, nhưng... cũng không khác nhau mấy. Ôn Noãn đỏ mặt, tim đập thình thịch khi nghĩ đến, nhưng cô lại tự hỏi, anh đang chờ đợi điều gì?
Vẻ mặt của anh ấy rõ ràng là đã không thể chờ đợi được nữa.
Buổi chiều, Bạch Vĩ hẹn cô gặp nhau ở quán cà phê.
Ôn Noãn vừa ngồi xuống, Bạch Vĩ đã đưa tấm thiệp mời tới: "Tối thứ bảy, sảnh thương mại trên tầng hai khách sạn Vân Cẩm."
Ôn Noãn cầm lên xem kỹ.
Bạch Vĩ ho nhẹ một tiếng, xáp lại gần hỏi: "Luật sư Hoắc có đồng ý không?... Tớ nhìn dáng vẻ trong nóng ngoài lạnh của anh ta, chỉ cần cậu chủ động một chút, tớ nghĩ dù là hái trăng hay hái sao Luật sư Hoắc cũng sẵn sàng làm."
Ôn Noãn không khỏi nghĩ đến đêm qua.
Mặc dù chưa đi đến bước cuối cùng nhưng cô vẫn cảm nhận được kỹ thuật của Hoắc Minh rất tốt, rất hiểu phụ nữ.
Cô mặt đỏ, tim run, ngượng ngùng nói: "Chắc không vấn đề gì." Bạch Vĩ thở phào nhẹ nhõm.
Cô ấy lại dùng cánh tay chọc vào người Ôn Noãn, ranh mãnh nói: "Tớ đã nói mà, đàn ông mà cảm thấy thoải mái thì rất dễ nói chuyện."
Ôn Noãn nhẹ nhàng lắc đầu: "Chúng tớ chỉ tạm thời bên nhau mà thôi, tớ và anh ấy không thể nào."
Bạch Vĩ đang định nói an ủi vài câu thì trong thang máy đối diện có vài người phụ nữ ăn mặc rất thời thượng bước ra.
Bạch Vĩ nghiến răng nghiến lợi: "Thật sự là oan gia ngõ hẹp mà!"