Chương 67: Mặc thế này là để cho tôi ngắm sao?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 67: Mặc thế này là để cho tôi ngắm sao?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn nghe xong, đỏ mặt.
Mặc dù cô và Hoắc Minh sống chung, nhưng để cô chủ động trong chuyện thân mật thì cô vẫn còn chút áp lực tâm lý.
Hơn nữa, anh không có thời gian về nhà.
Cô cũng không thể tự mình đưa tới cho anh.
Chỉ nghĩ thôi Ôn Noãn cũng cảm thấy ngại ngùng rồi.
Sự thật đúng là vậy, Hoắc Minh bận tối mắt tối mũi, đã ba ngày liên tiếp không về nhà.
Sao Ôn Noãn có thể dùng chuyện riêng của mình làm phiền anh?
Mỗi ngày cô chỉ có thể mang bữa sáng và một bộ quần áo tới đó, Hoắc Minh cũng không nói gì!
Thứ tư, Ôn Noãn làm bạn với Ôn Bá Ngôn cả ngày.
Buổi tối, cô ở căn hộ làm xíu mại để ngày mai mang tới cho Hoắc Minh.
Đang bận rộn thì Hoắc Minh gọi điện thoại tới.
Có lẽ vì đã quá mệt mỏi, giọng anh khản hơn hẳn bình thường: “Lát nữa tôi sẽ về nhà!”
Ôn Noãn sửng sốt, sau đó hai má nóng lên, anh... sắp trở về sao?
Tim cô loạn nhịp một hồi lâu.
Giọng điệu của Hoắc Minh lại nhẹ nhàng hơn một chút: “Không chào đón à?”
“Không phải!” Ôn Noãn khẽ nói: “Cái đó... Tôi chuẩn bị đồ ăn, anh muốn ăn gì?”
Hoắc Minh không trả lời câu hỏi của cô, hỏi ngược lại: “Nhớ tôi?”
Ôn Noãn không ngờ anh lại tán tỉnh mình qua điện thoại như vậy, trong đầu cô lúc này chính là hình ảnh anh tuấn của anh khi mặc một bộ suit lịch sự, ngồi trong phòng làm việc, nhưng tay lại đang cầm điện thoại nói những lời như vậy với một người phụ nữ.
Cho dù cách một màn hình điện thoại, Ôn Noãn cũng dễ dàng cảm nhận được.
Cô ngoan ngoãn nói: “Ừ, nhớ."
Hoắc Minh không nói thêm gì, chỉ cười một tiếng rất nhẹ, rất khẽ. Tiếng cười đó như một hơi thở nóng bỏng nhẹ nhàng quanh quẩn bên tai Ôn Noãn, khiến cô mặt đỏ tim đập.
Trong khi nấu cơm, cô lơ đãng nghĩ.
Hoắc Minh trở về, cô phải nói chuyện về buổi họp lớp với anh thế nào đây, thực sự phải quyến rũ anh sao?
Vừa nấu cơm xong thì Hoắc Minh đã về tới.
Bận rộn mấy ngày, giữa đầu lông mày của anh hiện lên vẻ phong trần mệt mỏi, nhưng vẫn anh tuấn như cũ, thấy Ôn Noãn đang dọn bàn ăn, anh đi tới ôm lấy cô từ phía sau, thấp giọng hỏi: “Tối thứ bảy tổ chức tiệc lúc mấy giờ, ở đâu?”
Ôn Noãn không ngờ anh vẫn còn nhớ, hơn nữa còn chủ động nói ra.
Trong lòng cô vô cùng cảm động.
Mặc dù... dù xem như mối quan hệ này của họ sẽ không thể đi đến cuối cùng, thế nhưng những trải nghiệm tình cảm mà Hoắc Minh dành cho cô thật sự rất động lòng người, cô hoàn toàn không hề có cảm giác đang bị đùa giỡn.
Ôn Noãn nhẹ nhàng kéo tay anh, nghiêng mặt hôn môi với anh.
Đã mấy ngày bọn họ không gặp nhau, lại chưa từng thực sự làm gì, vậy nên cảm xúc dành cho đối phương trỗi dậy nhanh vô cùng.
Ban đầu vẫn còn kiềm chế, nhưng khi bắt đầu hôn môi liền cháy bùng lên.
Ôn Noãn vô cùng chủ động và phối hợp.
Hoắc Minh chạm lên môi cô, khẽ cười: “Nhớ tôi tới vậy sao?”
Ôn Noãn ôm cổ anh, vẻ động tình hiện trên khuôn mặt nhỏ nhắn, cô chủ động hôn nhẹ lên môi anh, nói: “Tôi vẫn chưa nhận được thiệp mời, thời gian chắc là bảy giờ tối, địa điểm thì đợi tới khi tôi biết rồi sẽ nói với anh.”
Cô vừa lo lắng vừa nhẹ nhàng hỏi: “Có thật là sẽ không ảnh hưởng tới công việc của anh không?”
Hoắc Minh cười.
Anh cố ý đẩy tay cô ra, nói: “Nếu không muốn tôi đi, vậy tôi sẽ không đi”
Ôn Noãn kéo anh lại, không cho anh đi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ tới mức như sắp rỉ máu.
Hoắc Minh nhẹ nhàng xoa mặt cô rồi cười: “Vội vã vậy sao? Cô giáo Ôn, tốt xấu gì cũng để tôi ăn bữa cơm đã chứ, bây giờ tôi thật không còn sức để đối phó với em.”
Đặc biệt, anh còn rất thích cơ thể của cô.
Vụ án hiện tại của Hoắc Minh dù khá khó giải quyết, nhưng anh đã có phương hướng cơ bản nên tâm trạng không tệ.
Anh dựa vào ghế sô pha trong phòng khách, thản nhiên lật tài liệu ra đọc.
Ôn Noãn đứng trong phòng tắm một lúc lâu, khó khăn lắm mới tích lũy đủ can đảm đi tới. Đêm nay, cô cố ý thay một bộ đồ ngủ lụa tơ tằm màu rượu vang, dáng vẻ nửa hở nửa che vô cùng quyến rũ.