Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 72: Sao anh lại về? Mùi rượu nồng nặc.
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoắc Chấn Đông tỏ vẻ không vui: "Đây chẳng phải nhà của con sao? Đêm khuya còn chạy đi đâu nữa?"
Tính tình Hoắc Chấn Đông không tốt chút nào, đối với ai cũng độc đoán.
Người khác đều sợ ông ta, nhưng Hoắc Minh thì không.
Giọng Hoắc Minh càng thêm lạnh nhạt: "Về xem tài liệu."
Hoắc Chấn Đông cũng đành chịu, ông ta xua tay: "Cút đi! Làm một luật sư quèn, ngày nào cũng đi giải quyết rắc rối cho người khác mà bận rộn đến thế à!"
Giọng Hoắc Minh giễu cợt: "Tập đoàn Hoắc thị mỗi năm trả tám mươi triệu để mời con làm cố vấn pháp lý, tưởng bố không biết sao!"
Hoắc Chấn Đông cầm chặn giấy ném qua.
"Cút!"
Hoắc Minh nhanh chóng rời đi.
Vừa ngồi vào xe, bố anh ta đã đi xuống, mở toang cửa xe rồi mắng: "Giỏi lắm, uống gần nửa lít rượu trắng mà vẫn tự lái xe về? Con có năng lực như vậy sao không tự lái tên lửa bay lên trời luôn đi!"
Hoắc Minh xuống xe, đưa chìa khóa cho tài xế.
Tài xế là một người lớn tuổi, nhận ra tâm trạng cậu chủ không tốt nên khi lái xe cũng không dám nói nhiều, chỉ đưa anh về căn hộ.
Xe dừng lại.
Hoắc Minh tựa lưng vào ghế, khẽ thở dài một hơi: "Chú Lý, chú về trước đi!"
Chú Lý đành phải rời đi.
Hoắc Minh vẫn giữ nguyên tư thế đó, lấy một điếu thuốc ra, đặt lên môi.
Bật lửa sáng lên.
Ngón tay thanh mảnh kẹp điếu thuốc trắng như tuyết, anh từ từ hút vào rồi nhả ra. Khói thuốc xâm nhập vào phổi, một cơn đau buốt ập đến.
Nhưng anh lại cảm thấy dễ chịu!
Sau khi hút bốn, năm điếu thuốc, anh mới xuống xe, vào nhà.
Mở cửa, phòng khách tối đen. Nhưng không phải tối đen hoàn toàn, rèm cửa sổ phòng khách được kéo ra, ánh trăng nhạt nhòa chiếu vào, trông có vẻ đẹp đẽ và lãng mạn lạ thường.
Hoắc Minh ném áo khoác lên ghế sofa, khẽ bước vào phòng ngủ chính, bật đèn đầu giường.
Ôn Noãn đã ngủ say.
Khuôn mặt nhỏ xinh tinh khiết áp vào gối, mái tóc dài màu nâu xõa trên gối, đẹp đến lạ lùng.
Hoắc Minh luồn tay vào chăn, nhẹ nhàng vuốt ve. Ôn Noãn bị anh làm cho tỉnh giấc. Đôi mắt ướt át, cô cắn môi nhìn anh.
Cô không dám ngăn cản cũng không dám né tránh, mặc kệ anh muốn làm gì.
Hoắc Minh nâng đầu cô lên, hôn cô.
Nụ hôn càng thêm lưu luyến, càng thêm nồng nàn...
Một lúc sau, Ôn Noãn không chịu nổi nữa, vùi mặt vào vai anh, không cho anh hôn thêm nữa.
Hơi thở cô hơi hỗn loạn: "Sao anh lại về? Mùi rượu nồng nặc như vậy."
Hoắc Minh thở hắt ra, lên tiếng: "Ừ, có uống chút rượu trắng."
Anh ôm cô ngồi dậy trên giường, nhưng dường như không có ý định làm gì khác, Ôn Noãn nhẹ nhàng nói: "Anh đi tắm đi, em giúp anh lấy đồ nhé?"
Giọng cô thật mềm mại, Hoắc Minh không thể kiềm chế được, lại cúi xuống hôn cô.
Nụ hôn triền miên, say đắm...
Có một loại mong muốn, là muốn hôn đến tận chân trời góc bể.
Ôn Noãn không kiềm được lòng mình ôm chặt lấy anh, đầu ngón tay mảnh mai của cô siết chặt khiến áo sơ mi sau lưng anh hằn lên vài nếp nhăn, thật ra lúc này cả hai đều đang động tình.
Hoắc Minh muốn làm ngay.
Nhưng anh lại cảm thấy, nếu làm trong đêm nay thì có vẻ hơi qua loa đối với Ôn Noãn.
Rốt cuộc anh vẫn kết thúc nụ hôn này.
"Anh đi tắm! Em làm mì gà sợi nấm hương đi."
Anh vừa nói vừa cởi áo bước vào phòng tắm, một người cẩn thận như anh lại vứt áo đầy sàn nhà... Ôn Noãn biết anh cố ý.
Mặt cô đỏ lên, tim đập thình thịch, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào cơ thể anh.
Hoắc Minh tắm xong bước ra, ngồi vào bàn, bắt đầu ăn mì.
Do thường xuyên phải xã giao bên ngoài, anh thích món ăn gia đình hơn. Tài nấu nướng của Ôn Noãn không quá cầu kỳ nhưng lại rất hợp khẩu vị của anh.
Anh vừa ăn vừa giải quyết vài công việc trên điện thoại, sau đó nhìn về phía Ôn Noãn.
"Em mới làm tóc sao?"