Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 79: Màn thể hiện tình cảm đầy uy lực!
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mọi người lập tức dập tắt thuốc lá, chỉnh đốn lại tác phong. Cảnh tượng này khiến Ôn Noãn vừa ngượng ngùng vừa có chút bực bội.
Cô có bao giờ cấm Hoắc Minh hút thuốc đâu, bình thường ở nhà anh chẳng kiêng dè gì cả, thậm chí có khi còn tựa vào đầu giường hút, hứng chí lên lại còn muốn đè cô ra hôn.
Anh ta đúng là chẳng biết xấu hổ là gì!
Thế nhưng được chứng kiến nhiều người có địa vị khi đứng trước mặt Hoắc Minh lại cư xử như hậu bối thế này... Ít nhiều trong lòng Ôn Noãn cũng dâng lên một chút tự mãn.
Hoắc Minh khẽ nhếch khóe môi, nở nụ cười quyến rũ: “Cô giáo Ôn đã đủ thể diện rồi chứ?”
Ôn Noãn biết, tất cả những tin đồn không hay về cô đều đã bị dập tắt. Rất nhiều người đã chủ động minh oan thay cô, chỉ vì muốn lấy lòng Hoắc Minh.
Thế nhưng những điều đó không còn quan trọng nữa, hiện tại trong mắt cô chỉ còn duy nhất Hoắc Minh.
Hoắc Minh ôm Ôn Noãn đi vào bên trong.
Những người đó tinh ý nhường vị trí chủ tọa trong phòng tiệc để Hoắc Minh và Ôn Noãn ngồi xuống. Mấy vị lãnh đạo trong trường nhìn về phía Ôn Noãn với vẻ mặt hiền từ: “Ôn Noãn, em phải chăm sóc Luật sư Hoắc cho thật tốt nhé.”
Ôn Noãn chỉ khẽ mỉm cười.
Tiếp theo, hơn trăm người trong phòng tiệc không ngừng tiến tới nâng ly chúc rượu.
Hoắc Minh có thể uống rượu, nhưng rượu anh uống cũng phải tùy vào người mời.
Trong sảnh tiệc này cũng chẳng có ai đủ tư cách để anh phải nể mặt. Anh khiêm nhường nhưng không kém phần lịch sự, dùng nước thay rượu và chỉ tùy ý nói vài câu xã giao.
Bình thường Ôn Noãn đã quen chăm sóc anh, giờ đây cũng tự nhiên gắp thức ăn cho anh.
Bạch Vi ngồi đối diện cô, lúc này cô ấy hoàn toàn không có ý định trêu chọc Ôn Noãn, mà đôi mắt cô ấy đỏ hoe.
Con bé ngốc này! Cuối cùng cũng đã đi được đến bước này!
Đồ ngốc, phải hạnh phúc nhé!
Cô ấy tin rằng với thái độ hiện tại của Hoắc Minh, dù cho anh không kết hôn với Ôn Noãn, sau này cũng sẽ sắp xếp ổn thỏa cho cô.
Phòng tiệc rất náo nhiệt, còn Đinh Tranh vẫn đứng ở cửa ra vào.
Cô ta vẫn đang chìm trong kinh ngạc, chờ đến lúc tỉnh táo lại, trên mặt chỉ còn cảm giác rát bỏng. Cô ta vẫn luôn muốn khiến Ôn Noãn mất mặt, nhưng không ngờ rằng đến cuối cùng thì kẻ phải chịu nhục lại là mình. Lúc này, bộ váy sang quý đang mặc trên người mà cô ta đã cắn răng mà mua cũng bỗng chốc biến thành trò cười.
Thế mà Ôn Noãn lại có thể trèo cao đến Hoắc Minh!
Dựa vào cái gì chứ?
Đinh Tranh cô ta có chỗ nào kém hơn Ôn Noãn chứ?
Sự ghen ghét khiến Đinh Tranh trở nên méo mó, cô ta bưng một ly rượu vang đỏ đi đến trước mặt Hoắc Minh và Ôn Noãn.
Cô ta nở nụ cười tươi rói, muốn mời rượu Hoắc Minh.
“Luật sư Hoắc, tôi là bạn đại học của Ôn Noãn, rất vui được làm quen với anh.”
Hoắc Minh đang hưởng thụ sự chăm sóc của Ôn Noãn. Đinh Tranh lại tiến đến, anh liếc mắt một cái đã đoán được thân phận của đối phương, đây chẳng phải là tình nhân của Cố Trường Khanh hay sao!
Hoắc Minh ung dung thong thả lấy khăn ăn lau tay. Xuất thân là thiếu gia của một gia tộc hiển hách, anh quả nhiên không tầm thường, mỗi ngón tay đều tựa như một tác phẩm nghệ thuật.
Hoắc Minh đặt khăn ăn xuống, bỗng nhiên nhìn về phía Ôn Noãn đang ngồi bên cạnh, với vẻ mặt cực kỳ tôn trọng bạn gái mình.
“Anh làm quen với cô ta, có phải sẽ khiến em không vui hay không?”
Lời này khiến Đinh Tranh khá khó xử.
Những người xung quanh liếc nhìn với ánh mắt mập mờ. Có không ít người biết chuyện riêng tư của Đinh Tranh và Cố Trường Khanh, bởi vì lúc Cố Trường Khanh qua lại với cô ta cũng chẳng hề che giấu, rõ ràng không coi trọng cô ta.
Sau đó anh đứng dậy, lễ phép nói với Đinh Tranh: “Cô Đinh, ly rượu này tôi xin nhận.”
Tất cả mọi người đều rất bất ngờ, chẳng lẽ khẩu vị của Luật sư Hoắc cũng tệ đến vậy sao?
Hoắc Minh nở nụ cười quyến rũ, chuyển sang chuyện khác: “Thế nhưng tôi lại lái xe tới đây, lát nữa còn phải đưa Ôn Noãn trở về! Trường Khanh... Cậu có tài xế đi cùng mà! Hay cậu thay tôi nhận ly rượu này của cô Đinh nhé.”