Chương 78: Hoắc Minh: “Tôi là bạn trai của Ôn Noãn.”

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 78: Hoắc Minh: “Tôi là bạn trai của Ôn Noãn.”

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghĩ đến Hoắc Minh, mắt Ôn Noãn rưng rưng.
Cô đang ở cái tuổi lưng chừng giữa thiếu nữ và phụ nữ, vẻ cảm động ấy thật dễ khiến người ta rung động.
Cố Trường Khanh ngồi đó.
Mấy cô gái kia miệng không ngừng gọi Tổng Giám đốc Cố, vừa cung kính vừa tâng bốc anh ta. Trong số đó cũng có không ít cô gái xinh đẹp, khéo léo lấy lòng người khác. Nếu như là trước đây, có lẽ anh ta sẽ tùy tiện chọn một người để tiêu khiển, xong xuôi thì ban cho chút lợi lộc.
Nhưng bây giờ, Cố Trường Khanh lại thấy chướng mắt với tất cả bọn họ.
Mấy cô gái này ai cũng kém xa Ôn Noãn.
Cố Trường Khanh cầm ly rượu lên, thỉnh thoảng nhấp một ngụm, chậm rãi thưởng thức, ánh mắt anh ta vẫn dán chặt vào Ôn Noãn.
Bên kia, Ôn Noãn và Bạch Vi đến quầy để trả phần tiền của mình.
Đinh Tranh nhận lấy một cách thô lỗ, cười giả lả nói: “Ôn Noãn à, ngại quá, gia cảnh nhà cô đã sa sút rồi mà còn bắt cô trả phần này. Hay là cứ để mọi người chia đều cho?”
Giọng nói cô ta vang vọng, đủ để tất cả mọi người trong phòng đều nghe thấy, rõ ràng là muốn khiến Ôn Noãn khó xử.
Ôn Noãn cười nhẹ: “Không cần, tôi vẫn trả được!”
Đinh Tranh đếm tiền, ngạc nhiên nhìn Ôn Noãn: “Cô trả tiền cho hai người à? Ôn Noãn, chẳng lẽ cô thật sự muốn đưa ông chú của cô tới tham gia họp lớp sao?”
Không đợi Ôn Noãn mở miệng, cô ta đã che miệng cười khúc khích: “Xem ra tính chiếm hữu của ông chú này cũng mạnh ghê!”
Cả phòng lặng ngắt như tờ.
Mấy người bạn học cũ đều tỏ vẻ tò mò, hứng thú với chuyện này.
Trước kia Ôn Noãn là hoa khôi của học viện âm nhạc, gia cảnh bình thường, không ngờ cũng sẽ sa sút đến nông nỗi này. Trước đây, lúc thấy bài đăng trên trang web trường, bọn họ còn không tin, nhưng bây giờ chính miệng Đinh Tranh đã nói ra... Vậy thì chắc chắn là sự thật!
Trong số họ, có người đồng tình, có người thì cười nhạo, còn có mấy người thể hiện thái độ xa lánh rõ ràng! Mấy người ban đầu ngồi chung một bàn với Ôn Noãn đã lặng lẽ tìm cách đổi chỗ.
Lòng người nóng lạnh, bạc bẽo đến thế!
Ngay cả mấy vị giáo sư của học viện âm nhạc cũng âm thầm cảm thán, con người khi ra ngoài xã hội đã không còn đơn thuần như thời đi học nữa.
Đinh Tranh quan sát không khí trong căn phòng, cười hài lòng.
Đây chính là điều mà cô ta muốn!
Ai bảo Ôn Noãn lại dám đi tìm một ông chú cơ chứ?
Cố Trường Khanh khẽ nhíu mày: Đinh Tranh thật quá đáng, ai đã cho cô ta sự tự tin đến mức nghĩ rằng mình có thể tùy ý bắt nạt Ôn Noãn?
Anh ta đang định đứng dậy, thì cửa thang máy từ từ mở ra...
Hoắc Minh từ bên trong bước ra.
Dáng người cao lớn tuấn tú, khí chất sang trọng, quý phái.
Cả phòng tiệc đang ồn ào bỗng chốc im bặt, họ không thể tin nổi mình lại có thể nhìn thấy Hoắc Minh bằng xương bằng thịt ở ngoài đời.
[Trời ạ! Anh ta còn đẹp trai hơn cả trên tạp chí]
[Cái khí chất đó, đôi chân dài đó, còn có sống mũi cao thẳng kia nữa!]
[Hoắc Minh tới nơi này làm gì?]
Vị hiệu trưởng của học viện âm nhạc và Đại học T đã đứng dậy, còn có những vị phụ huynh có thân phận cũng đồng loạt đứng dậy chào hỏi Hoắc Minh.
Ở thành phố B, ai có được mối quan hệ với nhà họ Hoắc, người đó sẽ phát tài!
Tuy nói Hoắc Minh vốn lạnh lùng, nhưng dù có xuất hiện nhiều một chút cũng có lợi, gặp mặt nhau đã có ba phần tình cảm rồi.
Không ngờ tới, hôm nay Hoắc Minh lại vô cùng bình dị, gần gũi.
Anh khiêm tốn đúng mực, khéo léo từ chối mấy điếu thuốc lá được đưa qua: “Bạn gái tôi không cho hút!”
Hả!
Bạn gái?
Hoắc Minh nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai Ôn Noãn, mỉm cười: “Mọi người đừng khách sáo, tôi cũng giống như mọi người, tới đây để ăn cơm thôi mà! Ôn Noãn không thích tôi hút thuốc.”
Mọi người đều ngây người!
Lượng thông tin từ lời nói của Hoắc Minh quá lớn.
Ôn Noãn?
Người vừa bị nói là đang cặp kè với một ông chú, thế mà lại là bạn gái của Hoắc Minh!
Phòng tiệc im lặng như tờ, một lúc lâu sau cũng không ai thốt nên lời.
Mới vừa rồi anh ta còn muốn giải vây cho Ôn Noãn, thế nhưng người ta đã mang theo kỵ sĩ bảo vệ tới rồi, lại còn là người đàn ông tôn quý, quyền thế nhất thành phố B nữa!
Cố Trường Khanh bưng chén rượu, một ngụm uống cạn.
Sau đó anh ta cười khẩy: “Trai tài gái sắc, thật đẹp đôi!”
Chỉ một câu nói của anh ta, toàn bộ đàn ông ngồi ở đây đều dập tắt thuốc, bởi vì bạn gái của Hoắc Minh không thích người hút thuốc...