Tổng Giám đốc Cố, lại phải mời luật sư Hoắc bảo lãnh?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Tổng Giám đốc Cố, lại phải mời luật sư Hoắc bảo lãnh?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Trường Khanh say mèm, bước loạng choạng ra khỏi phòng.
Đúng lúc hắn đi ngang qua phòng riêng của Mạn Mạn, cánh cửa hé mở, hắn có thể nhìn thấy cảnh bên trong.
Mạn Mạn đang ngồi trong lòng một công tử, ngoan ngoãn để người kia hôn. Người đàn ông đó rất biết cách trêu ghẹo, chỉ những nụ hôn nhẹ nhàng cũng đủ khiến cơ thể cô gái run rẩy.
Khuôn mặt nghiêng của Mạn Mạn cực kỳ giống Ôn Noãn.
Thế nhưng, Cố Trường Khanh lại đang say, đầu óc không còn tỉnh táo, hắn đã nhìn nhầm Mạn Mạn thành Ôn Noãn.
Đôi mắt hắn lập tức đỏ bừng...
Ôn Noãn đang hôn người đàn ông khác, có lẽ lát nữa sẽ còn làm những chuyện thân mật hơn. Máu nóng dồn lên não, Cố Trường Khanh trong cơn say đã dùng chân đá văng cánh cửa phòng riêng. Bên trong, tiếng thét chói tai vang lên...
Cố Trường Khanh túm cổ áo của gã công tử yếu ớt kia, giáng xuống những cú đấm liên tiếp.
“Ai cho mày ôm Ôn Noãn!” “Ôn Noãn là của tao!”
“Cô ấy là vợ của tao!”
Gã công tử kia không hiểu vì sao mình lại bị đánh, ngây người một lúc rồi nổi giận lôi đình. Hắn ta tung một cú đá về phía Cố Trường Khanh: “Mày bị điên à! Ở cái nơi này làm gì có vợ mày? Mày có tiền đồ vậy thì sao lại để vợ mình đi kiếm loại tiền thế này để nuôi một kẻ ăn bám như mày?”
Cố Trường Khanh bị những lời này kích động, hắn ta lại túm lấy gã kia và đấm tới tấp.
Mạn Mạn sợ hãi đến mức khóc thét, vừa la vừa hét.
Giám đốc nghe thấy tiếng ồn nên chạy tới. Vừa nhìn thấy cảnh tượng, ông ta đã trợn tròn mắt kinh ngạc!
Vừa nãy đã khuyên nhủ rất lâu, sao vị Tổng Giám đốc Cố này vẫn chưa tỉnh ngộ chứ? Cơn bệnh còn nặng hơn lúc trước!
Giám đốc ra can ngăn cũng bị ăn vài cú đấm.
Cuối cùng, ông ta đành phải gọi bảo vệ tới mới có thể khống chế được Cố Trường Khanh đang phát điên. Gã công tử kia lau vệt máu trên khóe miệng, lạnh lùng nói: “Ông đây sẽ giết chết mày!”
Cố Trường Khanh cười khẩy một tiếng.
“Tới đây nhóc con! Xem ai giết ai!”
Hai người lại lao vào ẩu đả, đánh đến mức máu văng tung tóe khắp nơi... Giám đốc ôm mặt kêu rên.
Thôi được! Cứ để hai ông thần này đánh chán rồi tính, chờ đến lúc bọn họ kiệt sức, ông ta sẽ cho người ra hòa giải.
Gã công tử kia chưa bao giờ phải chịu cơn tức giận như bây giờ.
Hắn ta nhất quyết không chịu hòa giải.
Hắn ta cười lạnh nhìn Cố Trường Khanh: “Thằng chó này chuẩn bị vào tù ngồi đi! Đánh ghen vì một đứa con gái trong câu lạc bộ cũng không biết nhục!”
Mặc kệ Giám đốc nói gì, gã công tử vẫn kiên quyết báo cảnh sát.
Đêm khuya.
Cố Trường Khanh ngồi trên ghế dài tại Cục cảnh sát. Trưởng Cục cảnh sát ở đó cũng biết mặt hắn.
Ôi trời! Đây chẳng phải là em rể của Diêm Vương ngành luật sao?
Lần trước cũng vì tranh giành tình cảm mà tới đây, lần này lại đánh nhau vì phụ nữ... Quả nhiên, vị hôn thê gì đó cũng chẳng thể trói chân hắn, chỉ cần hắn còn thở là sẽ còn ăn chơi bên ngoài, chỉ có đập đầu vào tường mới chịu thành thật thôi!
Trưởng Cục cảnh sát khá lịch sự, còn mời hắn điếu thuốc.
“Tổng Giám đốc Cố, đây là lần thứ hai cậu tới đây rồi đấy nhỉ!” Cố Trường Khanh bật lửa châm thuốc, đầu óc đã tỉnh táo hơn một chút. Hắn liếc nhìn gã công tử ngồi bên cạnh.
Vô cùng khinh thường! Sao hắn lại có thể đánh nhau với thứ rác rưởi này chứ!
Trưởng Cục cảnh sát ngồi đối diện hắn, lời nói đầy ẩn ý: “Tổng Giám đốc Cố, người ta đang giao lưu văn minh, cậu xen vào làm gì? Thế này chẳng phải đang kéo KPI của chúng tôi lên hay sao? Ha ha... Nếu tôi được gặp thêm vài người có cá tính như Tổng Giám đốc Cố đây, chúng tôi cũng đâu cần phải ra phố tuần tra nữa!”
Vì đều là người quen, quá trình xử lý rất đơn giản.
Trưởng Cục cảnh sát viết biên bản, tốt bụng hỏi một câu: “Vẫn mời luật sư Hoắc tới nộp tiền bảo lãnh cho cậu chứ?”
Vốn dĩ Cố Trường Khanh sẽ không cần suy nghĩ mà từ chối ngay, nhưng hắn chợt nhớ ra lúc này Hoắc Minh đang ngủ chung với Ôn Noãn. Nếu gọi Hoắc Minh tới đây... chắc chắn anh ta sẽ rất khó chịu!
Cố Trường Khanh nhả ra một vòng khói thuốc.
“Được thôi!”
Trưởng Cục cảnh sát lắc đầu cười: “Tổng Giám đốc Cố, tôi không cố ý nói cậu đâu, nhưng cậu đã là rể hiền của nhà họ Hoắc thì ít nhiều cũng phải biết quý trọng danh tiếng của mình một chút chứ. Mấy chuyện như thế này không phải là loại chuyện có thể tha thứ nhiều lần đâu.”
Hắn hít một hơi thuốc: “Gọi điện thoại cho anh ta đi!”
Cuối cùng, gã công tử ngồi bên cạnh cũng đoán được thân phận của hắn. Vừa xâu chuỗi các sự việc lại, hắn ta liền mắng thành tiếng: “Mẹ nó! Anh bị điên à! Có vị hôn thê xinh đẹp tuyệt vời không lo ôm ấp, lại chạy đến câu lạc bộ nổi điên, anh bị cái gì kích động à?”
Cố Trường Khanh vẫn mờ mịt.
Bị cái gì kích động, chính hắn cũng không thể nói rõ...