Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 85: Luật sư Hoắc, ngài thật sung sức!
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Hoắc Minh và Ôn Noãn ân ái xong thì nhận được điện thoại.
Ôn Noãn rất mệt nhưng Hoắc Minh vẫn chưa thỏa mãn, anh ôm eo cô, khẽ trêu ghẹo.
Ôn Noãn không chịu nổi, cô cắn môi: “Anh... Đừng làm nữa, tôi muốn đi tắm!”
Hoắc Minh cũng rất dịu dàng.
Anh ghé sát tai cô nói: “Tôi pha nước tắm cho em.”
Vành tai Ôn Noãn ửng hồng, lấm tấm mấy sợi lông tơ mềm mại, trông thật đáng yêu. Hoắc Minh không nhịn được đưa tay khẽ vuốt ve.
Ôn Noãn kéo chăn trùm kín mặt, không cho anh chạm vào.
“Xấu hổ à? Vừa rồi là ai ôm tôi không chịu buông, hả?” Hoắc Minh lập tức ôm cô rồi bế xốc cô ra khỏi chăn.
Anh lại muốn trêu chọc cô...
Ôn Noãn khẽ cầu xin: “Tôi cảm thấy không thoải mái, anh để tôi tắm một chút đi.”
Hoắc Minh khẽ cười: “Sao lại sợ như vậy?” Anh vén lọn tóc dài đẫm mồ hôi của cô lên, hôn lên vầng trán mịn màng của cô, cuối cùng cũng buông tha, để cô tự vén chăn đứng dậy.
Dáng người Hoắc Minh rất đẹp, nhưng Ôn Noãn không dám nhìn.
Trong phòng tắm có tiếng nước chảy. Khoảng năm phút sau, Hoắc Minh ôm Ôn Noãn trở về phòng ngủ. Ôn Noãn quấn khăn tắm, người cô đỏ ửng như tôm luộc, khẽ nói: “Để tôi tự đi.”
Hoắc Minh cũng không ép buộc cô.
Cô tắm bồn, còn anh tắm rửa qua loa ở phòng tắm bên ngoài.
Quay lại phòng ngủ, Hoắc Minh dựa lưng vào đầu giường, thả lỏng cơ thể, châm một điếu thuốc, chầm chậm nhả khói... Vụ án kia đã sắp được giải quyết xong, anh cũng cho phép bản thân được thả lỏng.
Lúc này, điện thoại đặt trên tủ đầu giường vang lên.
Hoắc Minh nhíu mày, giờ này còn ai gọi điện đến?
Anh ngậm điếu thuốc trong miệng, ấn nút nghe, giọng nói khàn khàn: “Tôi là Hoắc Minh.”
Đầu dây bên kia là Đội trưởng Triệu của Cục cảnh sát.
Đội trưởng Triệu vô cùng nhiệt tình: “Luật sư Hoắc còn chưa ngủ sao... Xin lỗi vì tôi vô tình quấy rầy cuộc sống riêng tư về đêm của ngài... Là như vậy, chúng tôi đang có vụ tranh chấp liên quan đến em rể của ngài... Ngài có tiện ghé qua đây một chuyến không?”
Cố Trường Khanh?
Hoắc Minh chậm rãi nhả khói...
Giọng điệu của anh có chút lạnh lùng: “Biết tôi đang hoạt động về đêm, mà vẫn mời tôi đến sao? Tôi cũng không phải người giám hộ của Cố Trường Khanh!”
Đội trưởng Triệu thận trọng: “Tổng giám đốc Cố vì ghen tuông mà gây sự đánh nhau trong câu lạc bộ. Nếu ngài không đến, e là chúng tôi phải mời cô Hoắc đến đây để giải quyết ạ?”
Hoắc Minh khẽ hừ một tiếng.
Anh tiếp tục từ từ hút thuốc, hai gò má hơi hóp lại vì anh đang hít sâu, trông vừa đẹp mắt vừa quyến rũ vô cùng.
Đội trưởng Triệu ở đầu dây bên kia không đoán được thái độ của anh.
Anh ta nín thở chờ đợi, cũng không dám thúc giục.
Một lúc lâu, Hoắc Minh đột nhiên cười nhẹ một tiếng: “Là Tổng Giám đốc Cố bảo tôi tới sao?”
Đội trưởng Triệu ngây người.
Thật là hết nói nổi!
Nhưng anh ta cũng không tiện xen vào chuyện riêng của gia đình người ta, chỉ biết cười hì hì.
“Được rồi, chút nữa tôi sẽ đến.”
Hoắc Minh tắt điện thoại, anh đứng dậy thay quần áo, gõ cửa kính phòng tắm: “Tôi ra ngoài xử lý chút chuyện, ngủ trước đi đừng chờ tôi.”
Ôn Noãn không khỏi có chút thất vọng.
Đêm rồi anh còn đi?
Hoắc Minh có thể đoán được tâm lý của cô, anh giẫm vào vết nước đọng, đi đến mép bồn tắm, ngồi xổm xuống, đôi bàn tay to lớn thò vào trong bồn tìm kiếm... Ôn Noãn xấu hổ đỏ bừng mặt, vội nắm lấy tay anh, không cho anh làm càn.
Tâm trạng của Hoắc Minh rất tốt, sau khi thay quần áo xong thì anh lập tức ra cửa.
Anh đi đến Cục cảnh sát.
Tinh thần của Đội trưởng Triệu vô cùng phấn chấn, như thể đang đón thần tài đến, chào hỏi thân mật: “Luật sư Hoắc, thật sự đã làm phiền sếp lớn phải rời khỏi chăn ấm rồi.”
Anh ta giơ ngón cái: “Đã hai giờ sáng rồi mà, đúng là tuổi trẻ, tinh lực dồi dào quá!”