Chương 95: Cô Ôn, cháu khiến chú nhớ đến một cố nhân

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 95: Cô Ôn, cháu khiến chú nhớ đến một cố nhân

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đến khi ngồi lên xe thì trời cũng đã tối muộn.
Ôn Noãn ngồi bên cạnh Hoắc Minh, cô thực sự không dám nhìn nửa khuôn mặt tuấn tú, điển trai của anh. Trong lòng cô không khỏi nảy lên suy nghĩ, chẳng biết anh đã bao lâu rồi không được gần gũi phụ nữ mà lại không thể kiềm chế như vậy.
Chắc là triền miên không ngừng nghỉ...
Có lẽ Hoắc Minh đoán được cô đang suy nghĩ gì, đến chỗ đèn đỏ ngã tư, anh dừng xe lại.
Anh nắm tay cô, nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay. “Em đoán thử xem?”
Ôn Noãn còn lâu mới thèm đoán, mặt cô ửng hồng. Cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cố gắng che giấu cảm xúc của mình.
Hoắc Minh khẽ vuốt ve khuôn mặt mềm mịn của cô, cười nói: “Tôi không buông thả như em nghĩ đâu, cũng không có người phụ nữ nào khác. Công việc bận tối mắt tối mũi, làm gì còn thời gian rảnh rỗi để chơi bời chứ!”
Ôn Noãn mặt đỏ tim đập, anh đúng là không biết xấu hổ.
Nếu anh không chơi bời, vậy thì mấy ngày nay anh toàn làm gì thế hả?
Hoắc Minh ghé sát lại gần tai cô, cố ý nói: “Không phải lần nào cô giáo Ôn cũng vội vàng không chờ nổi sao? Hai ta ai chơi ai còn chưa biết đâu.”
Ôn Noãn ngây thơ như thế, làm sao có thể chịu nổi những lời trêu chọc như vậy, cô tức giận không thèm để ý tới anh nữa.
Nhưng dù giận thì giận, đến lúc vào buổi tiệc cô vẫn rất giữ thể diện cho Hoắc Minh.
Ở thành phố B, Hoắc Minh rất có tiếng tăm, cũng có quyền thế. Anh vừa bước vào sảnh tiệc đã bị mọi người vây quanh chào hỏi, tán dương. Bọn họ cũng rất ngạc nhiên với bạn gái của Hoắc Minh.
Dạo gần đây mọi người đều nghe nói luật sư Hoắc đang yêu chiều một cô gái, ai nấy đều tò mò muốn gặp. Hiện giờ thấy, quả nhiên rất xinh đẹp, mà trông mặt mày hiền dịu, rất được lòng cánh đàn ông.
Đồng nghiệp của Hoắc Minh nói chuyện qua lại, Ôn Noãn bèn khoác tay anh, rất biết điều mà không làm phiền.
Hoắc Minh sợ cô nhàm chán, định dẫn Ôn Noãn đi chọn chút đồ ăn rồi về chỗ ngồi.
“Anh ơi.”
Một tiếng gọi nũng nịu vang lên, Hoắc Minh Châu kéo Cố Trường Khanh đến.
Lúc nhìn thấy Cố Trường Khanh, cả người Ôn Noãn thoáng cứng đờ lại, cô không ngờ sẽ gặp lại hắn ở chỗ này.
Sự thay đổi của cơ thể cô không giấu được Hoắc Minh.
Anh nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, sau đó quay ra cười xòa với em gái mình: “Anh còn tưởng là em không đến cơ đấy.”
Hoắc Minh Châu mềm mại tựa vào vai Cố Trường Khanh, làm nũng: “Thì tại Cố Trường Khanh muốn gặp chú Kiều đó mà, nên em dẫn anh ấy qua đây xem sao.”
Cô ấy mân mê nút thắt áo sơ mi của chồng sắp cưới, nói dỗi: “Trước kia cũng đâu thấy anh kính ngưỡng nghệ thuật thế bao giờ.”
Cố Trường Khanh dỗ dành cô ấy vài câu, ánh mắt lại dán chặt vào Ôn Noãn.
Hoắc Minh cười khẩy.
Anh thì rất rõ tại sao Cố Trường Khanh lại tới đây, chẳng phải vì muốn gặp Ôn Noãn đó ư? Nhiều khi anh cũng rất bội phục Cố Trường Khanh, có miếng thịt ngon treo trước miệng suốt bốn năm trời chẳng thèm đoái hoài, giờ thịt đã vào miệng người khác rồi thì lại tỏ vẻ thâm tình. Thật đúng là ngu xuẩn!
Cũng may lúc này Kiều Cảnh Niên đi tới, ông khoác chiếc áo khoác măng tô màu đen, vì được chăm sóc tốt nên trông vẫn rất trẻ trung, phong độ.
“Hoắc Minh, Minh Châu.”
Kiều Cảnh Niên khẽ vỗ vai Hoắc Minh, nhẹ nhàng chào hỏi.
Hoắc Minh lễ phép gật đầu, rồi giới thiệu Ôn Noãn với ông: “Đây là bạn gái cháu – Ôn Noãn. Em ấy học đàn từ nhỏ, cực kỳ ngưỡng mộ chú Kiều, biết chú hôm nay tham gia buổi tiệc này nên cũng nũng nịu đòi đi cùng.”
“Cô Ôn?” Giọng Kiều Cảnh Niên hơi khàn.
Kiều Cảnh Niên giật mình bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ mông lung, ông cười áy náy nói: “Cái tên của cô Ôn làm chú nhớ đến một người quen cũ. Nếu là con do bà ấy sinh ra thì đứa bé này chắc cũng lớn bằng cô Ôn đấy.”
Lúc ông nói những lời này thì ánh mắt cũng lộ ra vẻ xót xa.
Ôn Noãn suy đoán, Kiều Cảnh Niên từng yêu một người đến khắc cốt ghi tâm. Người quen cũ đó hẳn là người yêu của ông, và đứa trẻ không rõ tên kia chắc chắn là cốt nhục của Kiều Cảnh Niên...