Chương 96: Chú Kiều, chú nhìn cháu nè!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 96: Chú Kiều, chú nhìn cháu nè!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn thấy mềm lòng, không biết phải an ủi ông ấy ra sao.
Kiều Cảnh Niên chăm chú nhìn khuôn mặt cô. Không hiểu sao, nó lại trùng hợp với một người cũ trong ký ức của ông. Ông lắc đầu, tự nhủ chắc chắn là do mình quá mong nhớ Lục Tiểu Noãn nên mới sinh ra ảo giác.
Dù sao ông cũng là người của công chúng, nên nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc.
Kiều Cảnh Niên xuýt xoa, cuối cùng Hoắc Minh cũng có bạn gái rồi, cô bé này trông cũng xinh xắn đấy chứ.
“Chú Kiều, chú cứ nhìn Ôn Noãn mãi thế, chẳng thèm nhìn cháu lấy một cái.”
Hoắc Minh Châu đi đâu cũng biết làm nũng. Kiều Cảnh Niên bật cười.
Ông nhẹ nhàng ôm cô cháu gái, yêu thương trêu chọc cô: “Có bạn trai cả rồi, sao vẫn cứ bám chân chú Kiều y như hồi nhỏ thế này?”
Hoắc Minh Châu lớn lên ở nước ngoài.
Cô ấy còn từng được chú Kiều cõng trên vai, thế nên trước mặt Kiều Cảnh Niên, cô luôn rất thoải mái tự do, không khác gì con gái rượu. Nghe Kiều Cảnh Niên nói vậy, cô hơi chu môi: “Dù có kết hôn thì cháu cũng không thể quên chú Kiều được ạ.”
Kiều Cảnh Niên nhìn cô, ánh mắt đong đầy tình yêu thương.
Nếu trời cao ban phước cho ông tìm về được cốt nhục của mình, nếu ông cũng có một đứa con gái đáng yêu như vậy thì tốt biết bao! Ông sẽ cho con tất cả, cho con những điều tốt nhất...
Ôn Noãn lặng lẽ quan sát.
Cô nghĩ, Kiều Cảnh Niên chắc chắn rất quý trẻ con.
Ông nhìn Hoắc Minh Châu cứ như đang nhìn đứa con của mình vậy...
Kiều Cảnh Niên lần này trở về là muốn âm thầm tìm con gái. Ông có nhờ vả Hoắc Minh, chỉ cần một ánh mắt là Hoắc Minh đã ngầm hiểu. Anh dặn dò Ôn Noãn cứ ăn vài món trước.
Trong căn phòng khách nhỏ.
Kiều Cảnh Niên không sao đè nén được tâm tình, sốt sắng hỏi: “Hoắc Minh, chuyện chú nhờ cháu đã có tin tức gì chưa?”
Hoắc Minh đã cẩn thận điều tra, nhưng vẫn chưa có thông tin gì.
Anh khẽ lắc đầu.
Kiều Cảnh Niên không khỏi thất vọng. Ông cẩn thận móc từ trong lồng ngực ra một sợi dây chuyền mảnh, trên đó có đính một viên kim cương màu hồng.
Kiều Cảnh Niên xót xa lẩm bẩm: “Đây là món đồ khi xưa bà ấy đã đeo. Bao nhiêu năm rồi, không thể ngờ vẫn còn có thể nhìn thấy.”
Hoắc Minh nhận lấy sợi dây chuyền.
Anh hơi nhíu mày: Cảm giác quen thuộc này lại xuất hiện. Anh cứ cảm thấy mình đã từng trông thấy nó ở đâu đó rồi, có điều không sao nhớ ra được... Có lẽ là trên người vị khách hàng nào đó chăng?
Hoắc Minh nhìn một lát rồi trả lại Kiều Cảnh Niên: “Chú Kiều cứ yên tâm, cháu sẽ tiếp tục tìm hiểu.”
Kiều Cảnh Niên vỗ vỗ vai anh: “Chú còn phải để ý đến tâm trạng của mẹ Kiều An, cho nên đành làm phiền Hoắc Minh cháu vậy.”
Hàng mày rậm của Hoắc Minh thoáng nhíu lại.
Bởi vì anh nghe thấy tên của người kia.
Kiều Cảnh Niên thấy vẻ mặt của anh thì không nói thêm gì nữa, chỉ tùy tiện nói vài câu chuyện phiếm...
Ôn Noãn đợi nửa tiếng mà vẫn chưa thấy Hoắc Minh đi ra.
Lần đầu tiên tham dự một bữa tiệc như thế này, cô thấy hơi nhàm chán. Cô bèn đi thẳng ra ngoài sân thượng hít thở không khí. Sảnh tiệc được tổ chức ở tầng 68, cảnh đêm rất đẹp.
Ôn Noãn tựa người lên lan can. Cô đã uống chút rượu, từ góc nghiêng đến ánh mắt, đuôi mày đều toát lên nét dịu dàng động lòng người.
Cố Trường Khanh đứng ở cửa ra vào sân thượng.
Hắn mỉa mai nghĩ, chắc cô đang nghĩ đến Hoắc Minh nên mới có biểu cảm như vậy chăng?
Có lẽ vì không cam lòng, hắn buột miệng thốt ra những lời lẽ khiến người khác tổn thương.
“Chúc mừng em trở thành bạn gái trên danh nghĩa của cậu Hoắc! Versace cao cấp, ngàn vạn châu báu, Ôn Noãn, có phải bây giờ em đang rất hạnh phúc không?”
Hắn buông lời giễu cợt, kỳ thực điều hắn muốn nói chính là, hắn cũng có thể cho cô tất cả những thứ này.
Nhưng hiện tại, những lời này dù thế nào cũng không thể nói ra.
Gió đêm lồng lộng.
Tiếp đó, trên mặt hắn xuất hiện biểu cảm hung ác. Hắn bước lại gần Ôn Noãn, khi hai người cách nhau một bước chân, hắn cười nhạo thành tiếng: “Nhanh như vậy mà đã quên rồi sao? Nhanh như vậy đã có thể quen biết với người đàn ông khác, lên giường với người khác rồi sao?”
Lời hắn nói thô lỗ đến mức không thể chịu đựng được, khóe mắt Ôn Noãn hơi ửng đỏ.
Dường như Cố Trường Khanh đã quên mất ai có lỗi với ai, và ai đã phụ ai...
Cũng phải! Loại người như hắn làm sao biết tình cảm là gì? Loại người như hắn làm sao biết được, Ôn Noãn đã từng khát khao một cuộc sống hai người bầu bạn cả đời đến nhường nào...